Chương 90: Ngoại Truyện - Tết Đoan Ngọ 2 Năm Trước
Tôi tên là Thị Trẫm.
Hôm nay là Tết Đoan Ngọ.
Bốn giờ sáng, nhận được một cuộc điện thoại. Lãnh Tiểu Đài hỏi tôi có muốn đi chợ sớm không, cậu ta nói chợ sớm ngày Tết Đoan Ngọ rất náo nhiệt, có bán bóng bay hydro, còn có cả tượng đất sét đầu mọc cỏ
Tôi nghĩ đầu cậu ta chắc chắn mọc cỏ rồi, cúp máy.
Ngủ một mạch đến tám giờ sáng, tôi bị một mùi rau cải cúc khó ngửi hun cho tỉnh giấc.
Ba tôi trang nghiêm đặt một cọng cải cúc lên ngực tôi, lát nữa tôi phải dùng thứ này để rửa mặt.
Nghe nói dùng loại cỏ khó ngửi này rửa mặt cả năm sẽ không bị muỗi đốt, tôi cảm thấy mẹ tôi đã lừa tôi rồi.
Máu của tôi dường như là Starbucks của giới muỗi, không chừng trong vòng bạn bè của lũ muỗi còn có người nhận mua hộ máu của tôi nữa, tóm lại mỗi lần lớp đi cắm trại chỉ cần có tôi ở đó, cả lớp đều an toàn.
Nhưng tôi vẫn ôm ảo tưởng về cuộc sống, ngoan ngoãn xoa rau cải cúc đầy mặt.
"Hey Boy~" Có người vỗ vào mông tôi một cái.
Là chị tôi.
Tôi ngẩng mặt lên khỏi bồn rửa, nhăn mũi hé mắt ra một khe nhỏ.
Chị ấy loảng xoảng lục lọi trong hộp mỹ phẩm tìm cây chì kẻ mày: "Luận văn kia của chị em viết xong chưa?"
"Viết rồi." Tôi nói.
"So sweet~" Chị ấy đột nhiên khoác vai tôi, thơm nhẹ lên má tôi một cái: "ご褒美をあげよう。" (Gohoubi o ageyou - Cho em chút phần thưởng nhé, có chút ý tứ không đứng đắn)
"結構です。" (Kekkō desu - Đ thèm)
Tôi giật lấy khăn mặt, vội vàng chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
Chị ấy năm nhất đại học, tôi năm nhất cấp ba, không ngờ còn bắt tôi giúp chị ấy làm bài tập, tôi không vui lắm.
"Trẫm Trẫm..." Mẹ tôi gọi tôi, "Tối qua mấy giờ con về?"
"Nó 2 giờ mới về đấy." Chị tôi nhanh nhảu đáp.
Tôi ngồi trên ghế sofa tháo chiếc hồ lô giấy: "Con đi chơi với Lãnh Tiểu Đài."
"Lãnh Tiểu Đài?" Chị tôi ngồi lên tay vịn ghế sofa bên cạnh tôi, "Sao lần nào em không về nhà qua đêm, hay có việc đột xuất cũng đều đi cùng cậu ta vậy... Hai đứa không phải là...?"
"Không phải."
"Chị hình như đã từng gặp rồi, có phải lần trước trường em tổ chức hoạt động, em được phân vào cùng một nhóm đi mua sắm với cậu bé đó không? Ngoan lắm."
"Cậu ấy tên Sĩ Minh."
"Bạn của em à?"
"Bạn học."
Chị tôi rất thích xoa đầu tôi, ban đầu tôi không thích, nhưng chị ấy lại nói ngon nói ngọt là giúp tôi thúc đẩy tuần hoàn máu, có lợi cho việc mọc tóc, lâu dần tôi cũng quen.
Nhân tiện nhắc thêm, tóc của tôi và chị tôi mọc rất tốt, rất đen, di truyền từ mẹ. Còn về ba tôi, thông minh tuyệt đỉnh.
Bình luận