🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 164: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (38)

Scene 1

Thị Trẫm đảo mắt một vòng, mở mắt. Trong phòng này có một mùi tanh không thể miêu tả, khiến người ta khó thở. Cậu ngồi dậy, ý thức mơ màng thúc giục cậu đi mở cửa sổ.

Nhưng... cùng với việc tầm nhìn từ trần nhà chuyển xuống phòng khách rộng rãi, bàn ghế lật đổ, quần áo vương vãi, vết máu trên thảm, vết đục trên ghế sofa... căn phòng kín mít không ngờ lại khiến Thị Trẫm cảm nhận được một luồng gió lạnh buốt đâm thẳng vào xương sống, khiến phần thân trên đang trần truồng của cậu đông cứng lại.

Vẫn chưa hoàn hồn, ngón tay cậu chống trên thảm chạm phải đầu ngón tay của Sĩ Lương, đại não vốn đã ở trạng thái trì độn của Thị Trẫm "ong" một tiếng. Cậu hoảng hốt nhìn sang bên cạnh, Sĩ Lương nằm nghiêng ngủ mê man, mái tóc rối bù che đi khuôn mặt đã mất hết huyết sắc. Cơ thể cậu phơi bày trước mắt Thị Trẫm, trên vai, trên eo, trên chân, chi chít những vết cào và vết răng sâu nông khác nhau. Thị Trẫm cứng nhắc duỗi tay, một tay nâng bụng dưới của Sĩ Lương lên, một tay đỡ lấy sau eo Sĩ Lương muốn xoay người cậu lại một chút, cùng với động tác của mình, một dòng chất lỏng đặc sệt xen lẫn tia máu chảy xuống thảm, khóe mắt Thị Trẫm giật giật, nhìn thấy một mảng màu nâu đỏ lớn hơn. Đầu gối Sĩ Lương đều đã bị rách, trên thảm để lại một vệt máu kéo dài. Không khó để tưởng tượng, đây là bị người ta túm lấy kéo lê đi.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực, máu lưu thông nhanh hơn muốn làm vỡ tung thái dương của Thị Trẫm.

"Sĩ..." Cổ họng Thị Trẫm nghẹn lại, lời nói ra đều vỡ giọng, "Sĩ Lương!"

Cậu vơ vội quần áo dưới đất quấn bừa lên người Sĩ Lương, vô thức gọi tên Sĩ Lương: "Sĩ Lương... Sĩ Lương..." Cậu ôm Sĩ Lương dậy, ý nghĩ đầu tiên là đến bệnh viện, tuy nhiên lúc xông ra đến cửa cậu liền dừng lại, bởi vì Sĩ Lương đã nắm chặt lấy tay cậu.

Sĩ Lương không mở mắt, hàng mày nhíu chặt có thể nhìn ra cậu lúc này đang mê man, cậu lắc đầu, yếu ớt ra hiệu bằng khẩu hình miệng: "Để tôi ngủ một lát..."

Thị Trẫm tâm thần chưa ổn định, đôi môi run rẩy đáp một tiếng "Ừm", cậu lập tức quay người vào phòng, đặt Sĩ Lương lên giường. Động tác của cậu rất nhẹ, chỉ sợ làm đau Sĩ Lương. Nhưng Sĩ Lương lúc này đã rất khó để bị đau mà tỉnh lại được nữa, thay vì nói là ngủ, không bằng nói là hôn mê.

Thị Trẫm xông vào phòng tắm lấy một chậu nước nóng, nhẹ nhàng lau người cho Sĩ Lương. Vết bẩn đục ngầu phía dưới đã khô lại, Thị Trẫm không dám lau mạnh, phải lau đi lau lại mấy lần vết bẩn đó mới mờ đi. Giống như đang lau đi chứng cứ tội lỗi của chính mình, tuy nhiên cảm giác tội lỗi của Thị Trẫm thì không hề giảm sút. Cậu lục tìm trong ngăn kéo một tuýp thuốc mỡ erythromycin, cẩn thận từng li từng tí xoay người Sĩ Lương lại, lúc cậu nhìn thấy chỗ sưng đỏ đó, tim co thắt lại kéo theo cả lồng ngực. Cậu không dám chớp mắt, tiếp tục động tác bôi thuốc, thái dương tự ý đập thình thịch.

"Xin lỗi..." Lời xin lỗi buột miệng thốt ra một cách vô thức, Thị Trẫm đặt Sĩ Lương nằm thẳng lại, cẩn thận giúp cậu đắp chăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...