Chương 158: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (32)
Scene 1
Sau khi ăn uống no say, Thị Huyên và DJ quay về phòng khách. Vừa mới ra khỏi thang máy, liền nhìn thấy Thị Trẫm và Sĩ Lương vội vã từ trong phòng đi ra.
"Lấy thẻ phòng chưa?" "Lấy rồi."
"Muộn thế này rồi, đi đâu vậy?" Thị Huyên hỏi.
Sĩ Lương đóng cửa lại: "Tìm con."
"Con nào?"
"Kỷ Quyết." Thị Trẫm cất thẻ phòng vào túi, đi tới.
"Ồ." Thị Huyên thờ ơ đáp, tiếp tục đi về phía phòng mình. Ngay lúc anh đi ngang qua phòng 2201, một giọng nói khiến anh dừng bước.
"Chú Đằng Hoàng là sói xám lớn!!"
Tiếng này không lớn lắm, nhưng ít nhất mấy người đứng ngoài cửa đều nghe thấy, đồng loạt nhìn về phía phòng 2201.
"Chú Đằng Hoàng lừa đảo! Thị Trẫm nói sói xám lớn cuối cùng đã cắn chết hết cả đàn thỏ con!"
Mấy người liền đồng loạt quay lại, nhìn nhau ngơ ngác, lộ ra vẻ mặt 'hoang mang tột độ'.
"Tôi sắp bị ăn thịt rồi, Thị Trẫm cứu tôi với, hu hu."
Thị Trẫm nghe tiếng, lập tức túm lấy tay Thị Huyên đẩy cửa ra. Còn về việc tại sao lại túm tay Thị Huyên, chuyện này cũng giống như việc móc tiền từ túi người khác vậy.
Cậu dùng linh chất của Thị Huyên để mở khóa cửa, người bên trong không hề có chút phòng bị nào.
"Thị Trẫm!" Kỷ Quyết nhảy xuống khỏi giường, ba chân bốn cẳng xông lên ôm chầm lấy Thị Trẫm, "Thị Trẫm, chú Đằng Hoàng là người xấu!"
"Bảo Bảo ngoan." Thị Trẫm vỗ về, dịu dàng dỗ dành, "Cậu ta bắt nạt cậu thế nào vậy?"
Trong phòng bừa bộn tan hoang, trên giường rơi vãi lả tả mấy chiếc bánh quy gấu nhỏ. Đằng Hoàng dựa vào đầu giường, làm ra vẻ mặt 'cô bé nhíu mày nhìn chằm chằm'.
Kỷ Quyết cọ cọ vào vai Thị Trẫm: "Anh ta nói trong truyện thỏ con không bị sói xám lớn ăn thịt, sói xám lớn vậy mà lại tàn nhẫn kết bạn với thỏ con, hu hu."
"Gì!" Thị Trẫm trừng mắt nhìn Đằng Hoàng, "Sao cậu có thể dạy hư trẻ con như vậy chứ?!"
Đằng Hoàng vô tội mà run rẩy giơ giơ cuốn truyện cổ tích trong tay.
"Được rồi được rồi, không khóc nữa Bảo Bảo." Thị Trẫm xoa đầu Kỷ Quyết, định quay về phòng mình. Vừa mới quay người, liền nhìn thấy ánh mắt 'hiền lành' của Sĩ Lương.
Sĩ Lương đưa tay ra: "Qua đây."
"Tôi không chịu!" Kỷ Quyết ôm chặt lấy cổ Thị Trẫm, hai chân siết chặt lấy hông Thị Trẫm, cả người như một con lười lớn chính hiệu.
Sĩ Lương không ưa nổi, muốn gỡ Kỷ Quyết xuống.
"Tôi không chịu!" Kỷ Quyết liều chết phản kháng, trong lúc giằng co, Sĩ Lương không cẩn thận kéo tuột chiếc áo ngủ mà Đằng Hoàng khoác lên người Kỷ Quyết.
Nội tâm Sĩ Lương sụp đổ, tại sao đứa trẻ này không mặc quần!!
"Không được nhìn!" Sĩ Lương ra lệnh cho Thị Huyên và DJ đang ngồi ở hàng ghế trước gặm hạt dưa, sau đó túm lấy chiếc áo ngủ trên mặt đất lao về phía Kỷ Quyết. Kỷ Quyết nhảy xuống khỏi người Thị Trẫm, hai người ở hành lang chơi trò rượt đuổi sinh tử.
Bình luận