Chương 154: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (28)
Scene 1
Thị Trẫm đứng ở góc này có thể nhìn rõ, ngẩng đầu, dừng bước.
Ừm.
Vẻ hoảng hốt thoáng qua trong đáy mắt Sĩ Lương không thoát khỏi mắt cậu, cho đến khi Sĩ Lương đẩy Đằng Hoàng ra, chạy về phía cậu, biểu cảm của cậu vẫn không hề thay đổi.
Bình tĩnh và thản nhiên.
Sĩ Lương chạy xuống từ bậc đá, chạy được một nửa liền dừng lại. "Đằng Hoàng." Cậu quay đầu, "Thị Trẫm ở đó từ khi nào?"
Đằng Hoàng tỏ vẻ không rõ.
"Vậy cuộc đối thoại cuối cùng của chúng ta cậu ấy có nghe thấy không?"
"Chắc là không." Đằng Hoàng chỉ chỉ chiếc đình phía sau, "Cao như vậy."
"Dọa chết tôi mất."
Đằng Hoàng cứ tưởng Sĩ Lương chắc chắn đã hoảng sợ lắm, vừa định nói vài lời an ủi mang tính tượng trưng, kết quả người trước mắt "phụt" một tiếng bật cười.
"Cậu cười gì vậy..." Đằng Hoàng không hiểu.
"Dọa chết tôi mất, may mà ban nãy cuộc đối thoại của hai chúng ta cậu ấy không nghe thấy, nếu không tôi sẽ ngại lắm!"
Đằng Hoàng càng không hiểu hơn: "...Cậu không sợ Thị Trẫm ghen?"
"Không sợ." Sĩ Lương không che giấu được sự phấn khích, "Tôi mong không được cậu ấy ghen ấy chứ! Ối chao, cứ nghĩ đến cảnh cậu ấy một khóc hai quấy ba treo cổ, nhảy sông uống thuốc cầu xin tôi chịch, là tôi liền sướng đến mức thằng em căng cứng! Sau đó chúng tôi sẽ gây sự vô cớ, cãi nhau, làm lành, chia tay, rồi lại cãi nhau, rồi lại làm lành, như vậy tôi mới có thể làm bạn trai của cậu ấy được chứ ha ha ha ha ha ha khụ khụ khụ khụ, không nói với cậu nữa, tôi đã không thể chờ đợi thêm được nữa mà đi dỗ cậu ấy đây ha ha ha."
Đằng Hoàng nhìn theo bóng lưng Sĩ Lương vụt đi không để lại dấu vết, đột nhiên có chút thương cảm cho Thị Trẫm – Thị Trẫm một người sợ phiền phức như vậy, sao lại vớ phải một đối tượng hay làm mình làm mẩy như vậy chứ.
Scene 2
"Thị Trẫm!" Sĩ Lương đi đến trước mặt Thị Trẫm, cố làm ra vẻ thâm trầm nói: "Cậu nghe tôi giải thích."
Thị Trẫm bày ra bản mặt mắt cá chết đờ đẫn khó ưa.
Sĩ Lương nắm lấy cổ tay Thị Trẫm, nung nấu cảm xúc: "Chuyện... phụt... chuyện không phải như cậu thấy đâu... phụt ha ha... cái đó tôi không có cười."
Thị Trẫm giữ nguyên bản mặt mắt cá chết đờ đẫn khó ưa.
Sự vô phản ứng của Thị Trẫm làm Sĩ Lương khó chịu vô cùng, cậu hất tay Thị Trẫm ra: "Con mẹ nó, cho chút phản ứng đi chứ đại ca." Cậu ghét nhất là cái bộ dạng chết dí này của Thị Trẫm, một chút xíu cũng không ảnh hưởng được đến người này!
"Phản ứng gì?" Thị Trẫm mở lời.
Sĩ Lương bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cậu có thể nói không nghe không nghe tôi không nghe."
Bình luận