Chương 149: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (23)
Scene 1
Phong cảnh Nhật Bản không tệ, suốt đường đi, thỉnh thoảng là núi, thỉnh thoảng là cầu, thỉnh thoảng là đập nước, thỉnh thoảng là ruộng lúa mì.
Thị Trẫm không biết có hứng thú từ đâu, cố tình đi vòng qua mấy đoạn đường có phong cảnh đẹp, cảnh vật dưới ánh tà dương khiến lòng người thư thái, người bên cạnh lại càng hơn thế.
Sĩ Lương cảm thấy, nếu cậu thật sự là một cô gái, sau chuyến đi này chắc chắn sẽ bị vị thiếu gia Thị Trẫm này cướp mất trái tim. Đáng tiếc cậu không phải là con gái, cậu trước đây còn từng là đại ca giang hồ, tự nhiên rất khó mà lòng xuân phơi phới, so với cảnh vật bên ngoài, cậu càng muốn ngắm nhìn khuôn mặt của Thị Trẫm hơn.
Nhưng cậu không thể nhìn, cậu chính là Sĩ Minh!
Sĩ Lương cố gắng không nhìn Thị Trẫm, tuy nhiên ngay lúc nhìn thấy bóng người phản chiếu trên cửa kính xe, vẫn không kìm được mà đứng hình. Cậu một tay chống đầu, tham lam tìm kiếm cảm giác yêu thích trên khuôn mặt nghiêng của người đó. Ngay lúc cậu đang ngắm nhìn đến thất thần, người đó đột nhiên quay lại. Hai người nhìn nhau qua cửa kính xe, Sĩ Lương giả vờ như không để ý mà né tránh ánh mắt.
"Cậu đi đường vòng làm gì vậy, sao không lên cao tốc?" Sĩ Lương học theo điệu bộ của anh trai mình, nói một cách thờ ơ.
"Đi thêm một đoạn nữa, là đến một thác nước." Thị Trẫm đáp không đúng câu hỏi.
"Thác nước?" Sĩ Lương nhướng mày, cơn tức giận trong lòng vơi đi một nửa. Thị Trẫm có thể dẫn cậu đi ngắm cảnh, thật ra trong lòng cậu khá vui.
Đứa trẻ này chính là khó chiều như vậy đấy.
Trong lòng mơ hồ mong đợi sự xuất hiện của thác nước, Sĩ Lương mở cửa kính xe. Chiếc xe đang leo dốc trên con đường núi quanh co, trên vách đá cheo leo mọc lên những thảm thực vật xiêu vẹo. Nhìn xuống dưới nữa là những thửa ruộng lúa mì được nông dân chăm sóc ngay ngắn, từng thửa từng thửa một, màu sắc có đậm có nhạt, nhìn rất dễ chịu. Mặt trời gần lặn hẳn, Sĩ Lương mơ hồ nhớ lại một câu từng đọc trong một bài thi ngữ văn nào đó: 'Ngọn núi xa xa, mặt mày tái mét', đột nhiên trong lòng có chút nghẹn ngào. Bất là về khoảng thời gian năm lớp 12 đó, hay là ngọn núi tái mét ở phía xa.
Cậu thu lại tầm nhìn, nhìn thấy chính mình trong gương chiếu hậu. Đây là khuôn mặt của Sĩ Minh.
Tốc độ xe không nhanh, hai người mở cửa kính xe đón gió. Sĩ Lương nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, cơn gió chiều se lạnh lướt qua má, khiến cậu suýt nữa thì rơi nước mắt.
"Ngọn núi xa xa, mặt mày tái mét." Lúc này, Thị Trẫm lên tiếng.
"Gì?" Cả người Sĩ Lương rùng mình một cái, khẽ lau đi khóe mắt ẩm ướt một cách khó nhận thấy.
"Không có gì." Thị Trẫm mắt nhìn thẳng về phía trước, "Đột nhiên nhớ ra câu này. Bài đọc hiểu trong đề thi Ngữ Văn kỳ thi đại học."
"Trí nhớ của cậu tốt thật đấy." Sĩ Lương tiếp tục nghiêng đầu, nhưng trong lòng thì kinh ngạc trước sự tâm linh tương thông của hai người.
Bình luận