Chương 148: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (22)
Scene 1
Lục Nguyệt nhìn kim giây trên chiếc đồng hồ treo tường, tích tắc tích tắc, cứ thế ngẩn người suốt 10 phút. Quyển vở bài tập trên bàn không một chữ nào được viết thêm, động tác xoay bút cũng ngày càng mất đi nhịp điệu.
Cạch, bút rơi, bực bội.
"Không viết nổi nữa..." Lục Nguyệt thở dài một hơi, đi ra khỏi phòng sách. Cậu muốn xem Sĩ Minh đang làm gì, liền phát hiện phòng khách sớm đã không một bóng người. Mà bộ đồ mặc ở nhà đó, không ngờ vẫn còn nguyên vẹn đặt trên ghế sofa.
Hửm?
Lục Nguyệt tìm khắp nhà bếp phòng khách, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng tắm. Ngay 10 phút trước, cậu còn nhìn thấy Sĩ Minh không hề kiêng dè mình trần như nhộng đứng ở phòng khách, lẽ nào lại quay về phòng tắm rồi?
Cốc cốc, hai tiếng gõ cửa: "Chú Hai?"
Không có ai đáp lại.
Lục Nguyệt đẩy cửa bước vào, liếc mắt nhìn thấy quần áo của Sĩ Minh trong máy giặt.
Xem ra người vẫn còn ở đây.
Không tự chủ được, Lục Nguyệt khẽ thở phào một hơi. Cậu cất bước đi về phía bồn tắm, "xoạt" một tiếng kéo rèm phòng tắm ra.
Bồn tắm hình tròn đường kính hai mét, màu trắng, Sĩ Minh nghiêng người nằm đó, nửa cánh tay gác ra ngoài thành bồn, đầu gối lên cánh tay ngủ thiếp đi.
Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống làm nước trong bồn trong suốt, những gợn nước lăn tăn phản chiếu lên làn da trắng nõn trong bồn. Vòi phun nước dưới đáy bồn kêu ùng ục ùng ục, Lục Nguyệt cảm thấy mình cũng ùng ục ùng ục theo.
Ánh mắt của Lục Nguyệt không dừng lại trong bồn, cúi người gọi Sĩ Minh một tiếng: "Sao anh lại ngủ gật vậy?"
Hơi thở Sĩ Minh đều đặn, đến gần rồi Lục Nguyệt mới phát hiện, trên môi trên của Sĩ Minh còn dính chút sữa chua.
Lục Nguyệt chớp chớp mắt, cơ thể hơi cứng lại. Cậu dùng nước trong bồn làm ướt ngón tay, nhẹ nhàng lau đi vết sữa men theo viền môi của Sĩ Minh.
Cảm giác từ đầu ngón tay khơi gợi khiến lòng Lục Nguyệt rối bời, ngứa ngáy muốn chết. Bực bội không chịu nổi mà vốc một nắm nước, qua loa rửa mặt cho Sĩ Minh một cái.
Lần này có hơi thô lỗ, Sĩ Minh lập tức bị vốc nước này làm cho sặc tỉnh. Lục Nguyệt bị Sĩ Minh hoảng loạn đẩy ra, chân trượt một cái nửa người ngã vào trong nước.
Sống mũi của Lục Nguyệt đụng vào xương quai xanh của Sĩ Minh, cả hai người đều bị đụng không nhẹ. Sĩ Minh chống hai tay lên vai Lục Nguyệt, tạo ra một chút khoảng cách cho hai người. Trong chốc lát, không khí hơi khó xử.
Ban nãy lúc Lục Nguyệt ngã xuống, đã làm đổ nửa hộp sữa chua đặt bên cạnh bồn tắm. Sữa chua trắng đục đặc sệt đổ lên cổ Sĩ Minh, chảy xuống ngực, từ từ tan trong làn nước.
Lục Nguyệt cúi đầu nhìn mảng trắng sữa kia, rồi lại ngẩng đầu nhìn thẳng vào Sĩ Minh, nửa người cậu vẫn còn ở ngoài bồn, hai tay chống lên thành bồn tắm. Tay Sĩ Minh chống lên ngực cậu, chóp mũi của hai người chỉ cách nhau một khoảng đủ cho một nụ hôn kiểu Pháp.
Bình luận