Chương 147: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (21)
Scene 1
"Lên xe đi."
"Đây là..."
Sĩ Minh nhìn chiếc Lincoln dài ngoằng chắn ngang trước mắt, hai bên xe còn có bốn năm gã đô con đeo kính đen đứng sừng sững, bản năng sinh tồn khiến tim cậu đập thình thịch.
"Tôi lên xe cậu, đi đâu chứ?" Sĩ Minh ngẩng đầu hỏi.
Con mẹ nó chứ, thằng nhóc này ăn gì mà lớn thế?!
Tiểu Lục Nguyệt cao hơn Sĩ Minh cả một cái đầu, một tay đút túi quần đồng phục, một tay vắt cặp sách lên vai, đáp, "Nhà tôi."
"Hả?" Sĩ Minh trợn tròn mắt.
Lục Nguyệt khẽ thở dài, nói với vẻ đương nhiên, "Kèm tôi học."
Sĩ Minh mơ mơ màng màng, "Hình như tôi chưa đồng ý kèm cậu học thêm thì phải?"
Lục Nguyệt tự tay mở cửa xe, "Với tư cách là phụ huynh, kèm tôi học thì có gì không ổn sao?"
"Hình như tôi cũng chưa đồng ý làm phụ huynh của cậu thì phải?!" Sĩ Minh lùi lại hai bước, đứa trẻ này muốn làm gì đây?! Cứ bám riết không tha!
Sĩ Minh cảm thấy Tiểu Lục Nguyệt không chỉ có chiều cao bị BUG game, mà ngay cả logic của cậu ta cũng không thể dùng tư duy của người thường để đoán định. Ví dụ như cậu cho rằng mình là kẻ thù giết chú của Lục Nguyệt, kết quả Lục Nguyệt lại nhận cậu làm chú Hai. Hai người tuy từng có trải nghiệm hoạn nạn có nhau trước đấy, nhưng Sĩ Minh vẫn không cách nào thả lỏng cảnh giác trước mặt Lục Nguyệt được. Dù sao thì người này cũng hành động không theo lẽ thường, lần trước còn nổ súng bắn mình nữa.
Đcm, vết thương giờ vẫn còn đau bỏ mẹ ra!
Sĩ Minh muốn nhanh chóng tẩu thoát, cơ thể đã không đợi được mà quay người.
Bụp.
Đúng lúc này, một dòng chất lỏng lạnh băng chảy dọc theo cổ áo cậu xuống. Sĩ Minh ngây ngẩn cả người, cậu cúi đầu, phát hiện áo mình đã ướt một mảng lớn, chất lỏng hòa cùng bọt trắng không ngừng trút xuống, khiến cả người cậu trông vô cùng thảm hại.
Xa xa, có người qua đường chú ý đến cảnh này.
Một học sinh cao lớn lấy từ trong chiếc siêu xe ra một chai sâm panh, không nói một lời liền bật nút, BỤP, bọt trắng cùng chất lỏng không ngừng trào ra. Cậu học sinh cao lớn mặt không biểu cảm bước tới, cứ thế đổ từ trên đầu người đàn ông tóc nhạt màu xuống.
Đây không phải là bắt nạt người ta sao?! Tuy nhiên, không ai dám tiến tới giúp đỡ. Bởi vì chiếc xe kia, cộng thêm mấy gã đô con đeo kính râm ngồi trong xe, tám phần là người đàn ông tóc màu nhạt đã đắc tội với xã hội đen!
Sĩ Minh là người thế nào? Dùng lời của Tiêu Nghiêu mà nói, đó chính là 'Năm mê ba lối Đông Tam Tỉnh, cấp ba Khánh Dược có anh Minh tôi!'
Nhớ năm đó anh Minh ở trường rất được lòng mọi người, học sinh giỏi thì sẵn lòng carry team, dân giang hồ thì sẵn lòng bảo kê, cái tên 'Tiểu Minh' trong giới học sinh cấp ba ở địa phương cũng khá có tiếng tăm. Không phải vì Tiểu Minh đánh nhau giỏi, mà hoàn toàn ngược lại, Sĩ Minh là người không thích tranh giành với đời, gặp chuyện gì cũng cực kỳ bình tĩnh.
Bình luận