🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 142: Ngoại Truyện - Năm Đó Anh Trẫm 15 Tuổi (2)

Sau hôm đó, boy bất lương nghỉ học 3 ngày, bỏ lỡ lễ hội trường.

Đương nhiên, Thị Trẫm không care.

3 ngày sau rồi lại 3 ngày nữa, tan học, mưa lớn như trút nước.

Người xếp hàng đợi taxi hơi đông, Thị Trẫm suy nghĩ một chút, sau đó đứng dưới biển báo trạm xe buýt.

Cậu cúi đầu nghịch điện thoại, cảm thấy có người xếp hàng sau lưng mình. Mặc dù chỉ là liếc mắt một cái, Thị Trẫm cũng có thể khẳng định, người quấn băng gạc đầy đầu sau lưng mình chính là thiếu niên bất lương.

Dù sao có thể bị đánh thảm hại như cậu ta, cũng khá là khó.

Ánh sáng màn hình điện thoại tắt đi, phản chiếu bóng dáng người phía sau.

Quả nhiên là cậu ta.

Với tư cách là một chuyên gia làm màu kỳ cựu, trong cách đối nhân xử thế cậu có một bộ mánh khóe độc đáo.

Tuân theo quy tắc hội chứng tuổi dậy thì số một thịnh hành khắp các trường học lớn nhỏ những năm 90 của thế kỷ trước – 'không nhìn đối phương trước, không chào hỏi trước, không mỉm cười trước', Thị Trẫm ưỡn cổ, thực hiện đúng đắn tư tưởng trung tâm của ba nguyên tắc không.

Cậu không để ý đến tôi, tôi cũng không để ý đến cậu.

Ngay lúc đó, một bàn tay đặt lên vai Thị Trẫm.

Thị Trẫm nghiêng đầu, thiếu niên ngả người về phía trước ghé sát lại: "Bạn học, lên xe nhanh được không?"

Bớt mánh khóe lại, nhiều chân thành hơn.

Thị Trẫm và thiếu niên lên xe, không có chỗ ngồi.

Trời mưa, người đi xe đông hơn gấp đôi so với ngày thường. Đến trạm tiếp theo, trong xe đã đông như kiến.

Trên người thiếu niên có vết thương, nửa cánh tay bó bột. Cậu ta một tay nắm lấy vòng treo, thỉnh thoảng có người va vào vết thương của cậu ta. Cũng không biết có đau không, nhưng trên khuôn mặt thản nhiên như mây bay gió thoảng đó của cậu ta, không nhìn ra được cậu ta khó chịu.

Nhưng sắc môi thì trắng bệch.

Thị Trẫm vẫn cúi đầu nghịch điện thoại, thuận thế chuyển tay sang tay vịn của lưng ghế phía trước.

Có lẽ cậu cố ý, bởi vì cậu làm như vậy, vừa khéo che chắn cho thiếu niên ở phía trước.

Thiếu niên phát hiện Thị Trẫm giúp mình chắn đi sự chen lấn của đám đông, liền hướng ánh mắt về phía Thị Trẫm.

Thị Trẫm mắt không rời điện thoại: "Cảm ơn đi."

"Cảm ơn."

Thị Trẫm không biết thiếu niên muốn xuống ở trạm nào, nhưng nhà cậu ở xa, còn phải năm sáu trạm nữa.

Trong xe vừa ẩm vừa nóng vừa ngột ngạt, bình thản như Thị Trẫm cũng không thể bình thản được nữa.

Để giúp thiếu niên tạo ra một không gian nhỏ an toàn, vai và cánh tay của Thị Trẫm đều đã mỏi nhừ.

Không còn cách nào khác, quy tắc số một khi gia nhập giới làm màu, trước tiên phải làm một người tốt. Chiếc khăn quàng đỏ trước ngực càng thêm rực rỡ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...