Chương 141: Ngoại Truyện - Năm Đó Anh Trẫm 15 Tuổi (1)
Chuyện xảy ra vào một ngày tháng nào đó năm nào đó theo giờ Bắc Kinh, cặp đôi Trẫm Manh đã yêu nhau đàng hoàng tử tế đang ngồi trên bậc thềm đá của khán đài bên cạnh sân vận động của trường.
Ánh nắng tháng Hai, ấm áp vừa đủ.
"Đồng Đồng..." Sĩ Lương chống hai tay lên bậc thềm đá, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh vạn dặm trên đầu.
"Hửm?" Thị Trẫm ôm máy tính, đang gõ báo cáo học thuật.
"Đồng Đồng..." Sĩ Lương khẽ nghiêng người, dựa vào người Thị Trẫm, "Cậu nói chuyện với tôi một chút đi."
"Nói đi." Thị Trẫm lơ đãng.
Sĩ Lương bĩu môi: "Thật ra tôi muốn nói cho cậu biết một chuyện lớn?!"
"Chuyện lớn gì..."
"Thật ra hôm đó ở điểm gốc, không phải là nụ hôn đầu của chúng ta."
Điểm gốc, ngã tư trước trường học. Hôm đó, đèn đỏ tắt, đèn xanh sáng, Thị Trẫm đã hôn Sĩ Lương trước vạch kẻ đường.
Thị Trẫm nghe vậy, vẫn không hề rời mắt khỏi màn hình, nhưng giọng điệu không còn qua loa như trước nữa: "Tự động phát."
Sĩ Lương khúc khích cười, tự động phát: "Trước đó, tôi đã lén hôn cậu."
"Khi nào?"
"Nebula." Sĩ Lương nói, "Sau khi cậu đưa Thần cách cho tôi, đã rơi vào trạng thái hôn mê một thời gian."
Thị Trẫm quay đầu, liếc nhìn Sĩ Lương một cái, sau đó mặt không biểu cảm mà quay đi.
Sĩ Lương bất bình, đẩy Thị Trẫm một cái: "Chỉ có chút phản ứng này thôi à?! Tôi bạo gan tiết lộ tin động trời như vậy mà!?"
Máy tính của Thị Trẫm suýt nữa thì rơi xuống, lộ ra đôi mắt cá chết đờ đẫn khó ưa: "Được rồi, tôi biết rồi."
Sĩ Lương muốn bóp chết cậu ấy.
Thị Trẫm gõ máy tính một lúc, đột nhiên ngẩng đầu: "Hóa ra cậu thích tôi từ rất sớm rồi à!?"
"Cậu bây giờ mới phản ứng lại đó hả!!!" Sĩ Lương xông lên "nen*" chặt lấy Thị Trẫm.
*(từ tượng thanh chỉ cắn gặm gì đó)
Thị Trẫm thẳng thắn nói: "Lúc đó tôi cứ tưởng cậu là Soul."
Lời vừa dứt, không khí đột nhiên trở nên trầm lắng. Soul, Hoa Năm Cánh, đối với Thị Trẫm của tuổi 18 mà nói, không phải là những ký ức dễ chịu.
Cho nên mới có phòng thay đồ không chứa nổi hai người đó, nụ hôn không thể nào rơi xuống đó.
Thị Trẫm cứ tưởng Manh Manh là SOUL, liền kìm nén tình cảm của mình. Mà đồng chí nhỏ Sĩ Lương vẫn luôn ảo tưởng được Thị Trẫm sàm sỡ, thì lại cứ tưởng mình đang đơn phương.
Sĩ Lương chọc chọc Thị Trẫm, muốn mở lời an ủi một hai câu.
Lúc này, Thị Trẫm lại lẩm bẩm: "Thật ra tôi sớm đã biết cậu thích tôi rồi, cố tình xem cậu bị quê đấy."
Thị Trẫm bị "nen" chết.
Vẫn là khán đài, bậc thềm đá.
Thị Trẫm gõ bàn phím, Sĩ Lương chán muốn chết.
Bình luận