🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 140: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (18)

Scene 1

Đằng Hoàng thấy Sĩ Lương đứng hình, cũng tò mò ghé sát lại xem.

Nhìn một cái, à được rồi, cái này thì có hơi khó xử.

Lão Đằng cảm thấy tình huống này không thích hợp để mình có đất diễn, liền lấy cớ đi tìm nhà vệ sinh mà chuồn đi mất.

Đại não của Sĩ Lương load mất năm sáu giây, sau đó cuối cùng cũng tiếp thu được. Cậu phi vào phòng phát một, dùng một tay ấn đứa trẻ ngỗ ngược đang cởi quần của ông nhà cậu ta xuống giường.

Đứa trẻ ngỗ ngược chớp chớp mắt, không hề phản kháng.

Sĩ Lương quỳ một gối lên giường, không nói một lời, vén áo của đứa trẻ ngỗ ngược lên.

Nhìn mà kinh hãi.

Trên người tiểu thiếu niên chi chít vết sẹo, đặc biệt là vết sẹo dao dài 7 centimet ở bụng trái, Sĩ Lương nhớ đó là kiệt tác của DJ năm xưa.

"Ha ha." Thiếu niên khúc khích cười, "Nhìn thấy cơ thể của mình kinh ngạc đến vậy sao? Hư Vô."

Đệt con mẹ.

"Cậu từ lúc nào..." Sắc mặt Sĩ Lương trầm xuống, "Là cậu vào mật thất trộm cơ thể của tôi?"

"Lúc nào ư?" Kỷ Quyết cười khúc khích, "Chúng ta trước đây từng gặp nhau rồi mà~"

Sĩ Lương vẫn không hiểu, "Lúc nào?"

"114."

Sĩ Lương bừng tỉnh, tên trạch nam chui rúc trong chăn chưa từng lộ mặt ở phòng 114 kia!

Trong chốc lát, ngàn vạn câu hỏi ùa vào đầu Sĩ Lương. Cậu làm thế nào mà có được cơ thể này? Tại sao cậu lại giấu tôi? Cậu có mục đích gì?

Cuối cùng Sĩ Lương hỏi ra câu hỏi mà cậu care nhất: "Cậu và Thị Trẫm cặp kè với nhau từ lúc nào?!"

Kỷ Quyết cười một cách ngây thơ vô số tội, Sĩ Lương chỉ muốn đánh cho cậu ta một trận.

"Đệt mẹ..." Sĩ Lương buông Kỷ Quyết ra, cậu phát hiện mình đối mặt với khuôn mặt này thật sự không thể nào nổi giận được.

Đúng lúc này, Kỷ Quyết nhân lúc Sĩ Lương không để ý, dùng một cú lật người đè cậu xuống dưới.

"Anh đã chết bốn năm rồi, chủ nhân." Kỷ Quyết cười híp cả mắt, "Thế giới này không cần anh nữa, tôi không cần, Thị Trẫm cũng không cần."

Sĩ Lương ngước mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm nụ cười rạng rỡ của Kỷ Quyết.

4 năm sau khi Sĩ Lương chết, Kỷ Quyết sở hữu cơ thể của Sĩ Lương xuất hiện bên cạnh Thị Trẫm. 4 năm trước Kỷ Quyết vẫn còn là một 'em bé sơ sinh' lần đầu va chạm xã hội – ngủ li bì kéo dài, cùng với nỗi sợ hãi đối với thế giới xa lạ, khiến cậu ta suốt ngày trùm chăn không dám ra ngoài.

Cho đến khi Thị Trẫm nhặt được cậu ta.

"Thị Trẫm là của tôi." Kỷ Quyết nói.

Trẻ con thường hay nói những câu như 'đồ chơi này là của tôi', nhưng Sĩ Lương lại cảm nhận rõ ràng sự bướng bỉnh và kiên định của Kỷ Quyết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...