Chương 139: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (17)
Scene 1
"A a a a a a a a a a a a a!" Đằng Hoàng ôm mặt ngồi thụp xuống.
Thị Trẫm vẻ mặt lạnh lùng.
"Ban nãy tôi!" Đằng Hoàng ngẩng đầu, "Có phải đã nói một câu thoại cực kỳ phô trương không!?! "
Thị Trẫm vẻ mặt lạnh lùng.
"A a a a a a a a a a thế giới mới a a a a a" Đằng Hoàng cào tim cấu gan, "Thần a a a a a xấu hổ quá đi!!!"
Phải nói Đằng Hoàng, tuy đeo một cặp kính gọng lớn phô trương, nhuộm một đầu tóc màu mè sặc sỡ, nhưng thật ra là một đứa trẻ vô cùng hay ngượng ngùng. Một mặt tôn sùng style khoa trương ngầu lòi bá cháy bọ chét, một mặt lại không chịu nổi cảm giác xấu hổ ập đến sau khi mình làm màu.
Đặc biệt nhát gan.
Do trên người bị Thị Trẫm đâm hai lỗ, Đằng Hoàng phun máu một lúc, sau đó cũng ngoan ngoãn lại.
Cậu thở dài một hơi, lấy lại sức: "Cậu nói xem tôi nên giao nộp cậu cho nhà nước? Hay là tự mình tôi xử lý?"
"Tôi nói đánh xong rồi?" Thị Trẫm đột nhiên mở lời.
Đằng Hoàng sững người.
Cậu nhớ, sau khi Đế Thần bị Kỷ Quyết đâm trúng, sẽ hoàn toàn mất đi khả năng hành động, không thể nào nói chuyện được!
Ngay sau đó, thanh trường đao đang găm chặt Thị Trẫm vào tảng đá lớn từ từ rút ra.
Đằng Hoàng hoàn toàn ngẩn người.
Đao tự mình động đậy, chẳng lẽ Kỷ Quyết có ý thức riêng của mình?!
Sau khi Kỷ Quyết rời khỏi cơ thể, thương thế của Thị Trẫm lập tức biến mất, ngay cả quần áo cũng hồi phục lại dáng vẻ nguyên vẹn: "Nếu Kỷ Quyết là khắc tinh của tôi, cậu nghĩ tại sao tôi lại mang nó bên mình?"
"Chuyện này..." Đằng Hoàng quả thực hiểu biết rất ít về Kỷ Quyết.
Đây cũng là điểm duy nhất cậu sợ hãi Thị Trẫm. Cậu tuy có thể sánh ngang với Đế Thần, nhưng sự tồn tại của Sáng Thế và Hư Vô lại nằm ngoài phạm vi hiểu biết của cậu.
Hơn nữa có một điểm bắt buộc phải thừa nhận.
Thị Trẫm lúc này ngay cả linh chất cũng không dùng, càng đừng nói đến năng lực Sáng Thế.
Thanh Kỷ Quyết đen tuyền lơ lửng thẳng đứng trước mặt Đằng Hoàng: "Chính là anh ta sao?"
Thị Trẫm mệt mỏi dựa vào tảng đá lớn phía sau: "Xin nhờ cả vào cậu đấy, Lãnh Binh Khí Đại Nhân."
"Có kẹo ăn không?"
"Có..."
Lời vừa dứt, thanh trường đao trước mắt Đằng Hoàng đột nhiên biến mất.
"Anh đang nhìn đi đâu vậy~" Một thiếu niên nằm bò trên lưng Đằng Hoàng, "Tôi ở đây này~"
Đằng Hoàng nghiêng đầu, nhìn thấy thiếu niên đó đang đặt cằm lên vai mình, trên người thoang thoảng mùi sữa.
Giống như một đứa trẻ con.
Đằng Hoàng khẽ động ý niệm, lách người đến cách đó năm mét. Ngẩng đầu lên lần nữa, cậu cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của thiếu niên.
Bình luận