Chương 138: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (16)
Scene 1
"Còn đau không?"
Sĩ Lương hoàn toàn không còn sức để nhìn Đằng Hoàng: "Nhanh lên." Cậu nghiến răng nghiến lợi nói.
"Không nhanh được đâu." Đằng Hoàng dùng phần thịt đầu ngón tay ấn từng chút một lên lồng ngực của Sĩ Lương. Sau đó là bụng dưới, cứ thế di chuyển xuống.
Cảm giác từ đầu ngón tay trượt đến đường nhân ngư, Sĩ Lương giật nảy mình: "Cậu không phải còn định sờ chỗ đó nữa chứ!?"
"Cậu đừng nói chuyện." Đằng Hoàng khẽ nhíu mày, "Tôi không nghe rõ gì hết."
Sĩ Lương hoàn toàn không biết Đằng Hoàng lúc này đang làm bộ làm tịch chữa trị cái gì trên người mình. Nhưng hiện tại cậu bị mảnh vỡ đâm vào mắt phải làm cho đau đớn không chịu nổi, đành phải gửi gắm hy vọng vào vị Đằng đại phu đang làm bộ làm tịch này.
Đằng đại phu khẽ ấn vào chỗ lõm trên đường nhân ngư đó một cái: "Ư ưm...", bên kia truyền đến một tiếng rên khẽ.
Đằng Hoàng cạn lời liếc mắt nhìn Sĩ Lương một cái, tiếp tục động tác trên tay.
"Ưm..."
"..." Đằng Hoàng bất đắc dĩ, "Suỵt..."
"A!"
Đằng Hoàng thu tay lại, tỏ vẻ lạnh lùng với Sĩ Lương.
Sĩ Lương dùng cánh tay gác lên trán, cười khúc khích.
"Cậu cứ phát ra âm thanh mãi, tôi không phán đoán được nữa." Đằng Hoàng hơi trách móc.
"Ha ha." Sĩ Lương cười lắc đầu, "Huynh đệ, tay cậu lạnh quá!!"
Đằng Hoàng xoa xoa tay: "Vậy tôi mặc kệ cậu đấy."
"Đừng mà. Tiếp tục đi." Sĩ Lương níu kéo, "Đừng nói, cậu cũng có tài năng đấy chứ, hiện tại tôi đỡ hơn nhiều rồi."
Đằng Hoàng cảm thấy nhiệt độ trên tay ấm hơn một chút, liền lật Sĩ Lương lại, ấn dọc theo xương sống xuống.
"Thoải mái..." Sĩ Lương có ảo giác như đang ở phòng xông hơi tìm thầy mát xa ngực, "Này bên trái bên trái, giúp tôi gãi gãi với."
Thầy Đằng vô cùng không tình nguyện mà gãi gãi cho một chút.
"Dịch sang phải một chút nữa... Phải, chính nó."
Thầy Đằng liền gãi gãi bên phải.
Sĩ Lương giống như một con cá muối, nằm trên đất mặc cho Đằng Hoàng lật qua lật lại, vô cùng thoải mái.
"Thoải mái..." Cậu nhỏ giọng lẩm bẩm, "Còn dễ sai bảo hơn Thị Trẫm nhiều."
Động tác trên tay Đằng Hoàng khựng lại.
Sĩ Lương chú ý thấy động tác của Đằng Hoàng dừng lại, liền hỏi: "Hửm? Cậu quen Thị Trẫm?"
Đằng Hoàng tiếp tục lật con cá muối trong tay: "Quen."
"Ồ... các cậu quen nhau à." Sĩ Lương không có gì ngạc nhiên cả, cậu đã sớm cảm thấy anh bạn tóc màu mè này không phải là người bình thường rồi, "Nói mới nhớ tôi còn chưa biết cậu tên gì nữa..."
Bình luận