Chương 135: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (13)
Scene 1
Sĩ Lương tỉnh lại là chuyện của một tuần trước.
Ký ức của Sĩ Minh đứt quãng, hai người thay phiên nhau xảy ra rất nhiều chuyện, gây ra một thân thương tích.
Bây giờ cuối cùng cũng có thể yên tĩnh lại để suy nghĩ kỹ về chuyện cứu Sĩ Lương, cho dù Thị Trẫm không đưa chiếc ống nghiệm này, Sĩ Minh cũng đã có ý định chạy một chuyến đến Nebula.
Cầm chiếc ống nghiệm, Sĩ Minh mang theo một túi đầy tâm sự đi xuống cầu thang.
Ngay lúc đó, ở chỗ rẽ cầu thang lóe lên một mái tóc màu mè, hai người đâm sầm vào nhau một cái rất mạnh.
Va chạm một chút thì không sao, choang, ống nghiệm rơi xuống đất vỡ tan.
"Xin lỗi xin lỗi." Đằng Hoàng vội vàng xin lỗi.
Sĩ Minh nhìn chằm chằm vào những mảnh thủy tinh vỡ trên đất, cũng ngớ người ra.
Chất rắn trong ống nghiệm lập tức bốc hơi, tan vào không khí với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
"Cậu làm vỡ ống nghiệm của tôi..." Sĩ Minh lạnh lùng nói.
Đằng Hoàng ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, vẻ mặt như đang chờ bị xử phạt.
Ống nghiệm này quan trọng đến mức nào, Đằng Hoàng không nhất định biết, nhưng Sĩ Minh thì vô cùng rõ ràng.
"Vậy..." Sắc mặt Sĩ Minh nghiêm trọng, sát khí bức người.
"Vậy...?" Đằng Hoàng sợ đến mức đầu gối cũng mềm nhũn.
"Vậy..." Sĩ Minh ngẩng đầu, "Cái kia đại huynh đệ, nhanh lên, hai chúng ta mau dọn dẹp đống thủy tinh vỡ này đi, đừng để người khác phát hiện, nếu không sẽ tỏ ra chúng ta rất vô văn hóa."
Scene 2
Chiều hôm đó, Sĩ Minh đến Nebula.
Ống nghiệm bị vỡ là ống nghiệm cuối cùng mà Lão Huyên để lại, Sĩ Minh không muốn tìm Thị Trẫm nữa – so với Thị Trẫm, cậu cảm thấy vẫn là Nhị Nhung đáng yêu hơn một chút.
Lúc gặp Thị Nhung, cậu ta đang co ro trên ghế sofa ăn mì ăn liền, trên bàn trà vương vãi một số tài liệu.
"Cậu đến đây làm gì?" Thị Nhung lấy một cuốn sách úp lên tô mì.
"Nhớ cậu chứ sao~" Sĩ Minh nghênh ngang bước vào.
"Nhớ tôi?" Thị Nhung nhướng mày, "Hay là nhớ Thị Huyên?"
"Muốn nghe sự thật không?"
"Có thể bớt nói nhảm được không?"
"Tôi không nhớ ai cả, tôi đến tìm cậu là vì chuyện của Sĩ Lương."
Sĩ Minh kể sơ qua tình hình của Sĩ Lương cho Nhị Nhung nghe, cũng không trông mong Thị Nhung có thể hiểu được, tóm lại chỉ có một việc, cho tôi chút linh chất.
"Được, linh chất không phải là vấn đề." Thị Nhung tay không biến ra một chiếc ống nghiệm, đưa cho Sĩ Minh, "Nhưng tôi có thể hỏi cậu một câu không, tại sao cậu lại nghĩ đến việc dùng linh chất để cứu Toki?"
Bình luận