Chương 131: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (9)
Scene 1
"Không được."
Thị Trẫm nói.
"Tại sao?" Sĩ Lương suýt nữa thì khóc.
"Sĩ Minh cậu đừng quậy..."
Sĩ Lương bật khóc.
Cậu khóc rất thương tâm.
Sĩ Lương ôm cổ Thị Trẫm khóc nức nở, nước mũi nước mắt đều quẹt hết lên vai Thị Trẫm.
Cậu nhớ lại ánh mắt của Thị Trẫm lúc đối diện với mình, đó gọi là tâm tĩnh như nước, dám chắc người ta vẫn luôn coi cậu là Sĩ Minh, hành vi giúp cậu giải quyết vấn đề sinh lý hoàn toàn thuộc phạm trù nhân đạo.
Thị Trẫm với đôi mắt cá chết đờ đẫn, cứ thế bị Sĩ Lương ôm khóc mấy phút liền.
Cũng đừng trách Thị Trẫm vẫn bình tĩnh như cũ, bởi vì Sĩ Minh con người này trước nay vẫn luôn không hành động theo lẽ thường, tư duy lúc nào cũng ngẫu nhiên, nói theo cách thông thường chính là có bệnh. Cho nên bất kể là đi chân trần chạy ngoài đường lớn, toàn thân thảm hại chặn xe, bị người ta bỏ thuốc buộc phải để người khác giúp mình quay tay, đột nhiên yêu cầu làm tình với người có quan hệ rất tệ với mình, hay là giống như bây giờ ôm mình khóc lóc một trận, Thị Trẫm đều cảm thấy rất bình thường.
Nhưng không thoải mái.
Cực kỳ~ không thoải mái.
Nước mũi đều dính cả vào cổ rồi.
Thị Trẫm gỡ Sĩ Lương ra, giữ khoảng cách 10 centimet với cổ của mình.
"Đừng quậy nữa Sĩ Minh..." Cậu nói.
"Oa..." Sĩ Lương khóc càng thương tâm hơn, "Đồng Đồng là tôi đây, tôi là Sĩ Lương mà oa hức hức hức hức hức."
"Đã nói rồi, cậu đừng quậy..."
"Tôi hức hức là tôi hức hức Manh Manh đây mà."
Thị Trẫm hít một hơi thật sâu, mất kiên nhẫn: "Đủ rồi."
"Đồng..."
"Quậy đủ chưa!"
Thị Trẫm đột nhiên hét lớn làm Sĩ Lương sợ đến ngớ người, cậu có lẽ đã từng thấy Thị Trẫm tức giận, nhưng chưa bao giờ thấy Thị Trẫm mất kiểm soát.
Thị Trẫm đột ngột ấn Sĩ Lương xuống ghế: "Sĩ Lương chết từ lâu rồi, không phải chính cậu nói cho tôi biết sao? Bây giờ cậu đang làm gì vậy?!"
Giới hạn cuối cùng của cậu.
"Nếu đây là đùa giỡn, thì đừng đùa nữa." Nói xong, Thị Trẫm đóng sầm cửa xe bên ghế lái phụ, đi vòng qua ghế lái.
Sĩ Lương bị dọa đến đờ người, co ro trong chiếc áo khoác của Thị Trẫm.
Đáng sợ quá...
Cũng khó trách sao Thị Nhung có thể bị ném vào tù ngoan ngoãn ngồi bóc lịch suốt 500 năm, biết đâu Thị Nhung là tự mình cuốn gói đồ đạc trốn vào tù lánh nạn cũng nên.
Thị Trẫm ngồi bên cạnh "cạch" một tiếng cài dây an toàn, định bụng khởi động xe.
Sĩ Lương ôm chân, ngoan ngoãn ngồi trên ghế lái phụ.
Bình luận