Chương 128: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (6)
Scene 1
Sĩ Minh hoảng hốt nhớ lại mình bị nòng súng dí vào trán, sau đó, lúc mở mắt ra lần nữa chính là cảnh tượng trước mắt.
Thiếu niên này cậu nhớ, dáng vẻ học sinh cấp 3, tên JUN.
Sĩ Minh ngơ ngác nhổm người dậy một chút, rút cuốn sách giáo khoa Toán bị đè nhàu dưới người ra.
"Cậu đang làm bài tập?"
"Ừ."
"Tại sao không học ở bàn, nằm bò bên giường tôi làm gì?"
Thiếu niên chuyên tâm xem sách giáo khoa.
"Đây là đâu?" Sĩ Minh chống hai tay nhổm người ngồi dậy, đau quá, toàn thân đều đau.
"Phòng ngủ của tôi."
"Tại sao tôi lại ở trong phòng ngủ của cậu?"
Thiếu niên tiếp tục chuyên tâm xem sách giáo khoa.
Sĩ Minh ngơ ngác vén chăn lên, xuống giường.
Sau đó, vị trùm xã hội đen này và nạn nhân bị xã hội đen bắt cóc cùng nhau ăn một bữa mì ăn liền.
"Vậy tôi có thể tượng trưng mà tự cứu mình một chút được không?"
"Được chứ..."
Sĩ Minh đặt đũa xuống, lê dép lê loẹt xoẹt mở cửa bước ra ngoài.
Không lâu sau, dưới nòng súng của mấy thuộc hạ đeo kính râm, cậu thản nhiên quay trở lại.
Sĩ Minh phủi phủi bộ đồ ngủ, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, tiếp tục ăn nốt nửa bát mì ăn liền còn dang dở của mình bên bàn ăn.
Scene 2
Sau đó, không có chuyện gì xảy ra cả.
Thiếu niên trở lại trước bàn học chuyên tâm làm bài tập, Sĩ Minh thì nằm trên giường nghịch điện thoại.
Xem ra, anh em nhà họ Sĩ đều thừa hưởng rất tốt tính cách vô tư của mẹ.
Cặp đôi trùm xã hội đen và nạn nhân bị xã hội đen bắt cóc này đã ở chung với nhau nửa tiếng lẻ sáu mươi phút trong một bầu không khí hài hòa vô cùng kỳ lạ, cho đến khi Sĩ Minh lướt vòng bạn bè thấy một đoạn video.
Đoạn video ghi lại buổi thuyết trình bài tập của cậu và Ân Đào Tiểu Mai hôm kia.
Hửm?
Sĩ Minh trước giờ vẫn luôn cho rằng, sau ngày đó cậu đã ngủ mê man suốt 3 ngày 3 đêm.
Cậu tham gia buổi thuyết trình bài tập hai ngày trước? Vậy thì chắc chắn không phải.
Thật ra trong lòng cậu dần dần đã có đáp án.
"Bạn học nhỏ." Sĩ Minh ôm lấy sự chắc chắn 5%!, mở lời.
JUN nhíu mày, vẻ mặt đầy bất mãn vì bị làm phiền.
"Tại sao cậu lại bắt cóc tôi?" Sĩ Minh hỏi.
1 giây, 2 giây, đột nhiên!
"Sao bây giờ anh mới hỏi câu này hả!" Thiếu niên phát điên đứng phắt dậy, đầu bút trong tay vung một cái, "Câu thoại này không phải là câu đầu tiên anh nên hỏi lúc tỉnh lại sao?!"
Bình luận