Chương 123: Biệt Đội Đào Mộ Nebula (1)
Scene 1 (cảnh 1)
"Đến ga Meguro."
Ở hàng ghế trống cuối toa tàu có một người đàn ông tóc đen đang ngồi, mặc quần casual, đi giày cao cổ, cả người co ro trong chiếc áo phao lông vũ màu trắng dáng ngắn.
Tháng mười hai ở Yokohama trời quang ít tuyết, so với những người xung quanh, người đàn ông này ăn mặc có phần quá dày.
Cậu tùy ý xoay núm điều chỉnh của chiếc radio, một tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuy động tác là như vậy, nhưng hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ cho tôi biết, thật ra cậu ấy đang ngủ.
"Đến ga Hiyoshi rồi."
Người đàn ông mở mắt, tháo tai nghe, thản nhiên xuống xe.
Scene 2
Phòng hội nghị khuôn viên Keio Hiyoshi.
"Điểm GPA không qua nổi 3.0, TOEFL chưa đến 100, tỷ lệ chuyên cần gần như bằng không, kinh nghiệm thực tập không có, vất vả lắm mới có một bài báo cáo thì lại là do Thị Trẫm viết giúp cậu. Anh Minh, 4 năm đại học cậu sống sót kiểu gì vậy?"
"Lêu lổng chứ sao~"
"Vậy cậu đăng ký học thạc sĩ ở trường chúng ta được bằng cách nào vậy?"
"Có lẽ là... giảng viên thấy ảnh thẻ không đội mũ của tôi đẹp trai?"
Ân Đào Tiểu Mai cạn lời.
4 năm đại học, thành tích của Sĩ Minh làng nhàng, do tính cách tạo nên.
Nếu nói tính cách của Sĩ Lương thuộc loại nghiêm túc cố chấp, trong cốt cách khá kiêu ngạo, không dễ chọc vào, vậy thì Sĩ Minh ở điểm này hoàn toàn trái ngược với em trai mình.
Trong mắt người lạ Sĩ Minh chắc chắn là một học sinh ngoan ngoãn hòa nhã dịu dàng, nhưng những lời này tuyệt đối đừng để Tiêu Nghiêu bọn họ nghe thấy, bọn họ nhất định sẽ cười đến chết.
Những người quen biết Sĩ Minh đều biết, Sĩ Minh người này thật sự rất nhát gan, cà lơ phất phơ, chơi bời lêu lổng, không tranh giành với đời. Dường như đối với cái gì cũng hứng thú, nhưng đối với cái gì cũng không được lâu dài. Hồi nhỏ đăng ký không ít lớp học năng khiếu, học đàn piano, nhảy hiphop, tuy nói là thông minh trời phú cũng đạt được chút thành tích, nhưng rất nhanh cậu ta liền mất đi hứng thú, sau đó bỏ bê.
Lúc học cấp 3, thành tích Toán học và Vật lý xuất sắc của Sĩ Minh đã đặt nền móng cho danh hiệu học sinh ưu tú của cậu, không còn cách nào khác, cậu bẩm sinh đã rất nhạy cảm với những con số, không phải là yêu thích một cách chủ quan. Nhưng các môn học khác thì không mấy khả quan, chỉ miễn cưỡng đạt được điểm số tươm tất, thi đỗ vào một trường thuộc dự án 211 thì không thành vấn đề.
Đối với cậu mà nói, một người không có chút chí tiến thủ nào như cậu, thi được điểm số bình thường, học một trường đại học bình thường, tìm một công việc bình thường, sống hết một cuộc đời bình thường là đã vô cùng mãn nguyện rồi. Nào ngờ, vào thời điểm bước ngoặt của cuộc đời, quyền sử dụng cơ thể lại được chuyển giao cho em trai của cậu ta, từ đó sự nghiệp học hành của cậu liền trật bánh.
Bình luận