Chương 98: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C98)
Sau bữa ăn, tôi và Thị Trẫm đi xe buýt.
Chuyến xe buýt này đi qua rất nhiều nơi, có viện dưỡng lão mà Hồng Diệp đã từng ở, có thư viện mà tôi thường đến, có quán nướng thịt xiên mà tôi từng đi cùng Lãnh Tiểu Đài, điểm dừng cuối cùng là trường cấp 3 Khánh Dược.
"Đồng Đồng." Tôi chỉ vào ngã tư phía trước, "Cậu có nhớ không, trước đây trên đường đi học, chúng ta luôn gặp nhau ở điểm gốc."
Tôi và Thị Trẫm ăn ý gọi đèn giao thông ở đó là điểm gốc.
Nếu ví ngã tư như trục XY, trường học ở góc phần tư thứ hai, nhà tôi và nhà Thị Trẫm thì ở góc phần tư thứ tư. Nhưng nhà tôi gần trục X, nhà cậu ấy gần trục Y.
Lúc đó giờ giấc sinh hoạt của hai đứa chúng tôi khá giống nhau, cho nên vào buổi sáng sớm trên đường, tôi luôn có thể gặp được Thị Trẫm đang đợi đèn đỏ, rồi cùng cậu ấy qua đường.
"Cũng là sau này thôi." Đèn đỏ dừng lại, Thị Trẫm dừng lại trước vạch kẻ đường, "Trước đây cậu toàn đi muộn."
"Ây dô~ Chẳng phải tôi do thấy sắp thi đại học, cho nên mới nghiêm túc đi học sao!" Tôi đi đến bên cạnh cậu ấy, "Thật trùng hợp quá, xem ra giờ giấc sinh hoạt của hai chúng ta khá giống nhau, tôi 7 giờ 45 mới đi từ nhà ra, còn cậu?"
"Tôi 7 giờ 40."
"Bảo sao, chẳng trách lúc nào cũng gặp được cậu." Đèn đỏ còn 3 giây, "Vậy cũng không đúng, vậy thì trùng hợp quá rồi, có phải cậu cố tình đợi tôi ở chỗ đèn đỏ này không? Có phải không?"
Cậu ấy không có phản ứng.
Tôi kéo tay cậu ấy, "Hỏi cậu đấy, phải không?"
Cậu ấy hôn tôi.
Chỉ xảy ra trong một giây không kịp định thần.
Dù là hơi ấm trên môi hay là cơn gió khi cậu ấy cúi người xuống, hay là mùi hương quen thuộc đó của cậu ấy, tôi đều không kịp trân trọng. Bởi vì tôi hoàn toàn sững sờ.
"Phải." Lúc cậu ấy đứng thẳng dậy, đã nói như vậy.
Đèn xanh sáng lên, cậu ấy đi về phía bên kia đường, để lại một mình tôi ngây ngốc.
Trời vừa mưa một trận, mặt đường sáng loáng, không khí cũng trong lành.
Cậu ấy dừng lại giữa đường, quay người gọi tôi: "Nhanh lên!"
Lúc này tôi mới hoàn hồn lại, nhân lúc mấy giây cuối cùng của đèn xanh nhanh chóng chạy qua, nắm lấy tay cậu ấy, chạy sang bên kia đường.
Hoàng hôn cuối tháng 8, ráng mây đỏ rực nơi chân trời, ấm áp, rất dễ chịu.
Thị Trẫm cậu ấy không nhớ nụ hôn điên cuồng và quên mình ở Nebula, hơn nữa lần đó là tôi chủ động. Nụ hôn lần này giống như là của Thị Trẫm trao tặng, trong lồng ngực căng tràn sự rung động của tuổi thanh xuân.
"Đồng Đồng, đi, chúng ta đến tòa nhà lớp 12 ôn lại kỷ niệm một phen!"
Giống như lần trước, chúng tôi trèo qua cửa sổ nhà vệ sinh nữ, sau đó men theo cầu thang bên trong, đi lên lớp 12-7 ở tầng 3.
Bình luận