Chương 95: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C95)
Bàn tay hắn ta nóng rẫy và thô ráp, cảm giác từ xương cụt truyền lên cũng nóng rẫy và thô ráp.
Theo sau đó, một bàn tay khác của gã trượt vào mặt trong đùi tôi, cảm giác nóng rẫy thô ráp đó như thể bị đẩy lên tận lồng ngực tôi.
Ghê tởm, ghê tởm, ghê tởm, ghê tởm!
Cả người tôi đều hoảng loạn, điều này khác với nỗi sợ hãi khi đối mặt với cái chết, đó là một nỗi kinh hoàng không thể diễn tả bằng lời.
Tôi muốn đẩy hắn ta ra, tôi muốn hắn ta cút đi. Nhưng tôi không thể cử động được, ngoài việc la hét đau đớn tôi không thể nói được gì khác.
Hắn ta vẫn vùi mặt vào ngực tôi, dùng răng đay nghiến vào mép thịt bị cắn rách ở chỗ xương quai xanh của tôi. Những ngón tay dính đầy máu và mủ của tôi đã chạm đến nơi mà tôi không muốn hắn chạm vào nhất.
Ngay lúc toàn thân tôi run lên một cái, cửa, vừa hay đúng lúc này bị mở ra.
"Tuy tao không muốn làm phiền chuyện tốt của mày, nhưng thằng nhóc này là người của DS, tao có vài điều muốn hỏi nó." Người đàn ông đứng ở cửa mặc đồng phục tác chiến giống hệt Độc Nhãn, là người của Hunting Blade.
Độc Nhãn dường như rất bất mãn, nhưng vẫn phải tuân theo.
Hắn ta men theo bụng dưới của tôi, từ dưới lên trên liếm sạch vết máu, cuối cùng mút một cái ở vết cắn trên xương quai xanh: "Đợi tôi nhé, bảo bối~"
Tôi ngay cả sức để trợn mắt cũng không còn.
Độc Nhãn đi rồi, tôi không biết mình có được coi là được cứu rồi không. Rõ ràng là không.
Tôi mệt mỏi rã rời ngồi đấy, cúi gằm mặt, nghe tiếng bước chân từ từ tiến lại gần.
Người đó rất thô lỗ, hắn ta véo cằm tôi, tôi buộc phải nhìn thẳng vào hắn ta, hơn nữa còn là ở cự ly gần, thực sự khiến tôi buồn nôn vô cùng.
Toàn thân hắn ta bị bỏng nặng trên diện rộng, khuôn mặt và cổ bị bỏng cháy được khâu đè lên bằng hai mảnh da người.
Đó rõ ràng không phải là da của hắn ta, là của tôi.
Hắn ta nâng cằm tôi lên, ghé sát vào mặt tôi hít mạnh một hơi. Giống hệt như DJ, hắn ta nói: "Ừm, đúng mùi này rồi. Mày là Toki."
Nhìn ý cười tự tin của hắn ta, tôi thật sự muốn nói cho hắn ta biết tôi không phải.
Gã đàn ông bị bỏng ngồi xuống chiếc ghế trước mặt tôi: "Toki, nhiệm vụ lần này của DS đến Libya là gì?"
"...Tao không biết."
"Bọn mày mang theo bao nhiêu người?"
"Tao không b... A!"
Lời tôi còn chưa dứt, không ngờ hắn ta lại men theo rìa mảng da bị lột trên đùi tôi mà xé xuống thêm một miếng thịt nữa.
"Sao có thể..." Tôi nghiến răng hỏi hắn.
"Mày nói sao có thể dễ dàng xé xuống như vậy à?" Gã đàn ông bị bỏng chậm rãi sắp xếp lại mảnh da người dính máu trên tay, "Trước đó tao đã ngâm mày trong thùng nước thuốc rồi. Loại nước thuốc này có thể khiến cho lớp da trở nên mềm mại dẻo dai, nội tạng hóa thành máu huyết, cuối cùng để lại một cái túi da rỗng. Tao vá víu cho mày một chút, có lẽ còn có thể thổi thành một quả bóng bay nữa đấy."
Bình luận