🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 93: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C93)

Hồng Diệp? Hồng Diệp!

Tôi nhớ lần trước tôi dẫn Thị Trẫm đến thăm cô ấy, sau khi cô ấy tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên không nhìn về phía tôi đang đứng bên giường, mà ngược lại chú ý đến Thị Trẫm đang ngồi trên bệ cửa sổ. Sau đó bạn cùng bàn của tôi quả thực không chút né tránh mà nhìn thẳng vào mắt chị gái cậu ấy suốt nửa phút đồng hồ.

Đệt con mẹ, lúc đó trong lòng bạn cùng bàn của tôi chắc chắn có 9732 con lạc đà không bướu alpaca đang chạy loạn xạ, vậy mà cậu ấy lại phản ứng bình tĩnh đến thế.

Nghĩ lại cũng thấy hơi ngược tâm một chút.

Điện thoại reo hai tiếng thì được nhấc máy: "Chào ngài, đây là Viện dưỡng lão Trường Thanh."

"Cái kia, xin hỏi bệnh nhân giường 203 gần đây tình hình thế nào ạ?"

"Ồ, cậu là Tiểu Minh phải không?"

"Chào chị, Hồng Diệp gần đây khỏe không ạ?"

"Cậu không biết à? Hôm qua cô ấy xuất viện rồi."

"Hả?" Tôi sững người, "Không, không phải. Sao không thông báo cho tôi một tiếng vậy?"

"Gọi điện thoại cho cậu, báo là điện thoại của cậu ngoài vùng phủ sóng. Người nhà của cô ấy đến đón cô ấy đi rồi."

"Người nhà?"

"Cảnh sát và phía bệnh viện đều đã xác minh xong, bản thân cô ấy cũng đồng ý rồi. Người đến đón cô ấy là một người đàn ông, dáng người rất cao, khá trắng, đeo một cặp kính."

Lý Tư?

"Ừm, cảm ơn. Tôi biết rồi."

Hồng Diệp là chị gái của Thị Trẫm, được Lý Tư đón đi tôi cũng không có gì phải lo lắng.

Cúp điện thoại, tôi quay người đi vào bếp. Tôi đã hứa nấu cơm cho Ân Đào Tiểu Mai, tôi vẫn chưa quên.

"Có lẽ tôi có cách cứu nam chính của cậu." Tôi cầm chảo trên tay.

Ân Đào Tiểu Mai ôm cái bát hình gấu nhỏ của tôi ngoan ngoãn ngồi trên bàn ăn: "Thật không?"

"Sự việc không đến nỗi tuyệt vọng đâu, nhưng cậu phải cho tôi chút thời gian. Bây giờ tôi cũng có rất nhiều chuyện chưa nghĩ thông suốt."

"OH! Tôi yêu cậu quá! À đúng rồi cậu tên là gì ấy nhỉ?"

"Sĩ Minh."

Xào một đĩa cơm trứng cuộn, rồi lại dùng tương cà vẽ cho cậu ta một con mèo nhỏ.

"Ăn đi."

"Tôi không thích mèo con."

"..."

Ân Đào Tiểu Mai im lặng như gà ăn cơm, tôi thì ngồi một bên nghịch điện thoại.

"Sĩ Minh..."

"Ừm?"

"Cậu có phải thất tình rồi không?"

"Phụt..." Tôi đang uống nước, phun hết cả ra, "Khụ khụ khụ what the ma are u talking about?!" (lói cái mẹ rì vị)

Ân Đào Tiểu Mai lộ ra vẻ mặt 'hóa ra là vậy', cười một cách thấu hiểu: "Tôi hiểu mà tôi hiểu mà, tôi cũng thất tình đây này, tôi có thể cảm nhận được một sự đồng cảm sâu sắc từ trên người cậu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...