Chương 91: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C91)
"Ưm~~~~~~" Tôi vươn vai một cái.
Sau khi lễ tế kết thúc, tôi như trút được gánh nặng, chạy vội đến phòng nghỉ ngơi cởi phăng bộ quần áo nặng trịch kia ra không chừa một mảnh.
Không, phải nói là, cả người tôi như hóa thành con nhộng, từ trong chiếc cổ áo rộng thùng thình chui tọt ra ngoài.
Mẹ nó chứ nhẹ nhõm quá đi!! Sướng quá trời sướng!! Ông đây sắp biến thành bươm bướm bay đi rồi!!
Tôi như được tái sinh, vung tay chạy như bay trong phòng nghỉ ngơi.
Bộ quần áo này mặc vào giống như đeo mười cái tạ tay, tôi cởi trần uống ừng ực bảy ngụm nước lọc để nguội, quay người đi vào phòng thay đồ để mặc quần áo.
Phòng thay đồ là một gian nhỏ trong phòng nghỉ ngơi, tôi nhớ lúc thay quần áo ban nãy, quần áo tôi cởi ra chắc là ở đó.
Nhưng không có.
À! Đúng rồi, hình như tôi đã để ở trên ghế sofa bên ngoài!
Nhưng ngay lúc đó, một đám đông các cô gái trẻ tràn vào phòng nghỉ ngơi, chưa kịp để tôi lên tiếng nhắc nhở, các cô đã ba chân bốn cẳng cởi đồ còn nhanh hơn cả tôi.
Những cô gái này cũng đều là nhân viên của lễ tế, cũng mặc những bộ trang phục nặng trịch, xem ra các cô cũng có ảo giác hóa nhộng thành bướm giống như tôi, chạy như bay loạn xạ trong phòng nghỉ ngơi.
Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể âm thầm đóng cửa lại, trốn trong phòng thay đồ, yên lặng chờ các cô bay đi hết.
Một lúc sau, bên ngoài yên tĩnh trở lại.
Tôi cẩn thận hé một khe cửa, phát hiện người đã đi hết rồi. Thế là tôi định mình trần như nhộng nhanh chóng lẻn ra ghế sofa lấy quần áo vào.
Ngay lúc tôi đang hiên ngang định mở cửa bước ra ngoài, thì cửa đột nhiên bị người ta kéo mạnh ra!
Một bóng đen đẩy tôi vào tường, "rầm" một tiếng, đóng sầm cửa lại.
"Thị Trẫm cậu làm gì vậy!" Cậu ấy đụng vào sống mũi tôi, đau đến mức nước mắt tôi chảy ra.
Thị Trẫm không nói gì, nhét quần áo vào lòng tôi.
Phòng thay đồ vốn đã nhỏ, lại còn chen chúc hai thằng đàn ông, lưng tôi bị ép sát vào bức tường lạnh lẽo, rất khó chịu.
"Ra ngoài ra ngoài, cậu vào đây làm gì?" Tôi đẩy cậu ấy.
Cậu ấy nắm lấy cổ tay tôi kéo sang một bên, tiến lên một bước, từ trên cao nhìn xuống tôi.
Mặc dù tôi rất không muốn dùng cách nói này, nhưng tôi không thể không nói, lúc đó cúc hoa của tôi thắt lại một cái.
Một tay tôi bị cậu ấy khống chế, theo bản năng dùng tay kia túm lấy quần áo che trước ngực. Mặc dù bình thường hai đứa chúng tôi xưng huynh gọi đệ, thành thật đối đãi với nhau chẳng có gì, nhưng không khí lúc này hơi vi diệu.
Điều duy nhất khiến tôi an tâm là, bạn cùng bàn của tôi tuy hành động rất bá đạo tổng tài, nhưng vẻ mặt vẫn là cái bộ mặt mắt cá chết đờ đẫn khó ưa kia.
Bình luận