Chương 84: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C83)
Toki?
Tôi không thể chờ đợi được mà bấm vào thư mục này, bên trong là một tài liệu .txt.
Trong tài liệu không có gì khác, toàn màn hình là 0101010100101101. Đây là cái gì? Số nhị phân?
Tôi đá chân vào bàn một cái, chiếc ghế đột ngột trượt ra sau. Tôi cố gắng nhìn từ xa xem có manh mối gì không, hơi giống nguyên lý dùng vô số ảnh nhỏ ghép thành một bức ảnh lớn, nhưng hình như không hiệu quả.
Làm sao bây giờ, lẽ nào thật sự liên quan đến mã code? Nhưng tôi không hiểu gì cả... Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, ngẩn người, cho đến khi những cái lỗ và que gậy trong tầm nhìn bắt đầu tan rã.
Đại não vận hành với tốc độ chóng mặt, đột nhiên dừng lại ở một hình ảnh. Đúng rồi, tôi nhớ có một năm poster tuyển sinh của khoa Nghiên cứu Khoa học Thông tin và Công nghệ Đại học Tokyo chính là giải mã mật khẩu!
Tuy nhiên điều này cũng chẳng có tác dụng mẹ gì, tôi đối với mấy thứ mã ASCII, big-endian hay little-endian cũng chỉ dừng ở mức độ nghe qua loa, nhưng điều này không cản trở tôi giải mã, bởi vì tôi nhớ đến Lão Tiêu.
Điện thoại được nhấc máy, Tiêu Nghiêu kinh ngạc thốt lên một câu: "Vãi l, điện thoại vậy mà còn reo được à?"
"Nói nhảm, Nebula cũng có tín hiệu mà."
"Ngầu thật!"
"Câm miệng, có chuyện muốn hỏi cậu đây."
Tôi giải thích đơn giản với cậu ta là bên tôi có một bài toán giải mã hơi giống với bài toán tuyển sinh của Đại học Tokyo mà năm đó cậu cho tôi xem, nhờ cậu ta giúp đỡ.
Do nói chuyện qua điện thoại không rõ ràng, Tiêu Nghiêu nói có thể để cậu ta điều khiển từ xa.
Cái điều khiển từ xa này không phải là điều khiển máy tính từ xa thông thường của chúng ta, thực tế là, Tiêu Nghiêu đã thông qua việc thay đổi đường đi của ánh sáng, để có thể nhìn thấy màn hình máy tính của tôi từ cách xa hàng trăm dặm. Điều khiến tôi sốc nhất là, không ngờ cậu ta có thể dùng ánh sáng ngưng tụ thành một đôi tay bán trong suốt.
"Anh Minh! Tiếp theo, cậu cứ theo đôi tay đó, nó bấm phím nào, cậu gõ phím đó, trên màn hình có một con trỏ hình trái tim, lúc nó chuyển sang màu đỏ thì nhấp đúp, chuột của cậu cũng di chuyển theo con trỏ."
"Ngầu thật!"
"Câm miệng, nhanh lên, tôi đang bận ăn cơm với Quân Tọa đây!"
Tôi theo đôi 'tay' đó không ngừng di chuyển giữa chuột và bàn phím. Tiêu Nghiêu lần lượt thử mấy phương pháp, cuối cùng tạo ra được một tệp nén. Cậu ta nói nếu thật sự làm theo cách giải của bài toán Đại học Tokyo kia, mấu chốt của vấn đề nằm ở chỗ cậu có nhìn ra được đây là một tệp class hay không. Tiếc là sau khi chạy thử thì không nhận được gì cả.
"Cái của nợ này không phải lại thêm một lớp mã hóa nữa chứ?" Tiêu Nghiêu bất đắc dĩ.
Tôi nhìn chằm chằm vào đoạn mã được giải nén từ tệp nén đó: "Cái này thì gay go rồi, có trời mới biết Thị Trẫm đã dùng hàm gì, những đoạn code này chỉ có một mình cậu ấy mới đọc hiểu được."
Bình luận