Chương 82: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C81)
Khu cắm trại rất yên tĩnh, lửa trại vẫn chưa tắt.
Tôi cảm thấy trên núi về đêm vẫn còn khá lạnh, tôi xoa xoa cánh tay, đi về phía lửa trại.
Thật ra tôi đã sớm đoán được nhát dao đó của An Dĩ Lạc đâm tôi không hề đơn giản. Bây giờ nghĩ lại, trên người anh ta vẫn còn khá nhiều điểm đáng ngờ.
Trước tiên, anh ta là một sát thủ cấp S sở hữu mạng lưới tình báo phát triển, nếu anh ta đã từng điều tra qua tôi, vậy thì chuyện 'Sĩ Minh còn có một thân phận khác là Soul' rất có khả năng đã bị anh ta mò ra được một hai phần.
Thứ hai, sau khi tôi nhờ anh ta điều tra Hoa Năm Cánh chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi đã gọi điện thoại nói với tôi là đã tra ra rồi, có lẽ thật ra anh ta từ sớm đã có hiểu biết về Hoa Năm Cánh, chỉ là giả vờ như không biết trước mặt tôi.
Thứ ba, tôi vẫn còn nhớ sau khi được anh ta cứu thoát khỏi tay Trần Phong, anh chàng bán sủi cảo, anh ta đã khẳng định với tôi mục tiêu của CIA là Sĩ Minh chứ không phải Sĩ Lương, điều này cho thấy anh ta đã sớm liên lạc với Trần Phong, cho nên nắm rất rõ mục đích Trần Phong âm thầm tiếp cận tôi.
Nói cách khác, An Dĩ Lạc với tư cách là một sát thủ ám sát Toki và Trần Phong do CIA cử đến giám sát Soul đều đã tìm thấy điểm đột phá ở trên người tôi, cho nên họ đã trao đổi thông tin với nhau rồi liên thủ.
An Dĩ Lạc cố tình dẫn tôi đến trước trường Higgs, dùng con dao mà Trần Phong để lại đâm tôi, lẽ nào trong chuyện này thật sự ẩn chứa bí ẩn gì đó?
Phong ấn? Là để giải trừ phong ấn trên người tôi?
Từ những trải nghiệm khác nhau mà ngẫm, tôi quả thực nên đặt dấu bằng giữa Sĩ Minh và Soul rồi. Nhưng tôi không làm được, trong đầu tôi tràn ngập ký ức 18 năm qua với tư cách là Sĩ Minh, tuy có buồn bực, có chua xót, nhưng nhiều hơn cả là hạnh phúc bình dị, là những lần cãi nhau với mẹ, là những lời trêu chọc của bố, là những mẩu chuyện cười ngoài giờ học của giáo viên chủ nhiệm, là câu 'tôi ngủ một lát cậu canh chừng giáo viên giúp tôi' của bạn cùng bàn trong giờ học.
Rốt cuộc tôi đã quên mất điều gì?
Trên ngọn đồi nhỏ bên cạnh lửa trại có một người đang ngồi, là Thị Huyên.
Anh ta nhìn thấy tôi, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, tôi hiểu ý, ngồi xuống bên cạnh anh ta.
"Cậu cố tình đến tìm tôi?"
"Tôi tùy tiện đi dạo thôi." Tôi trầm ngâm một lát, "Thấy anh không về lều, nghĩ chắc anh đang ở gần đây."
"Quả nhiên là cố tình đến tìm tôi."
"Không phải cố tình."
"Được rồi được rồi." Thị Huyên thỏa hiệp, "Vậy tôi cho cậu một viên thuốc an thần, Thị Trẫm không biết cậu là ai đâu, yên tâm đi."
Tôi lắc đầu: "Tôi đã không còn để ý đến chuyện này nữa rồi, bởi vì tôi cảm thấy, sớm muộn gì cậu ấy cũng sẽ biết."
Nói rồi tôi hướng ánh mắt dò hỏi về phía Thị Huyên: "Chẳng lẽ không phải sao? Anh có thể dự đoán tương lai, tương lai sẽ như thế nào, anh chắc hẳn biết rõ phải không?"
Bình luận