Chương 79: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C78)
"Chào ngài, ngài đã tiêu thụ tổng cộng 387 linh chất."
"Thị Trẫm! Quẹt thẻ!"
Ting.
"Thưa ngài, lần này ngài tiêu thụ 212 linh chất, xin hỏi ngài có phải là hội viên không?"
"Thị Trẫm! Quẹt thẻ!"
Ting.
"Xin lỗi, lần này ngài đỗ xe quá giờ, xin vui lòng nộp phạt."
"Thị Trẫm! Quẹt thẻ!"
Ting.
Thị Trẫm nghịch ngợm chiếc vòng cao su trên tay: "Cậu còn muốn mua bao nhiêu nữa? Tôi muốn về nhà."
Tôi lùi xe ra khỏi chỗ đỗ: "Lần này đến Nebula phải ở lại nhiều ngày, tôi không mang theo gì cả, đồ dùng cá nhân và quần áo thay giặt ít nhất cũng phải mua đủ chứ."
"Quần áo mặc của tôi, về thôi, buồn ngủ."
"Còn bữa tối thì sao?"
"Lý Tư làm."
Chúng tôi đang ở Nebula.
Thất Tịch vừa kết thúc, Thị Trẫm nói Thánh Lễ sắp đến, hay là dẫn tôi đến Nebula dạo một vòng trước.
Tôi nói dù sao tôi cũng đang bỏ nhà đi bụi, mau dẫn tôi đi đi.
Sau đó chúng tôi liền 'cao chạy xa bay'.
Đúng như lời Thị Huyên nói, các vị thần chính là hình ảnh thu nhỏ của con người, Nebula cũng giống như thành phố mà chúng ta thường ngày sinh sống.
Đáng tiếc là không có WiFi.
Tôi lái xe trên con đường sạch sẽ gọn gàng: "Đồng Đồng, tôi không có bằng lái, lái xe ở đây có phạm pháp không?"
Thị Trẫm ngả người trên ghế phụ nhắm mắt dưỡng thần, nghe tiếng liền mở đôi mắt cá chết đờ đẫn ra nhìn tôi.
"Ừ, được rồi, ông cụ nhà bệ hạ chính là pháp luật, bệ hạ cứ ngủ tiếp đi, bệ hạ cứ ngủ tiếp đi."
Sau đó Thị Trẫm cọ cọ tìm một tư thế thoải mái hơn, tiếp tục ngủ.
Điều đáng nói là, tiền tệ ở đây dùng chất lượng linh hồn của con người. Lúc vào phạm vi kiểm soát của Nebula, hải quan sẽ phát một chiếc vòng tay cao su. Trên vòng tay có xâu một viên đá pha lê hình bầu dục, có thể hiển thị số dư linh chất trên đó. Mỗi lần thanh toán, chỉ cần quét viên đá pha lê qua máy quét là được.
Thị Trẫm nói, chất lượng linh hồn trực tiếp quyết định tuổi thọ tự nhiên, bảo tôi tuyệt đối đừng có quẹt của mình. Dù sao chất lượng của cậu ấy cũng không bao giờ dùng hết, cho nên cứ tùy tiện quẹt của cậu ấy là được.
Tôi "bộp" một tiếng liền quỳ xuống: "Anh Tiền ở nhân gian được xưng là đại gia, bệ hạ ở thần giới được xưng là đế vương à!"
Thị Trẫm nói cũng tàm tạm thôi, giá trị đại gia thần thánh so với Thị Huyên còn kém một chút.
Sau đó tôi mới được chứng kiến cái gọi là sự xa hoa của đại gia thần thánh. Ví dụ như tôi gặp Thị Huyên đang uống cà phê vỉa hè trên phố, anh ta mặc một bộ kimono, ngồi trong một khu phố theo phong cách châu Âu.
Bình luận