🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 75: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C74)

Một đám đàn ông độc thân hoạt động trong ngày lễ Thất Tịch chẳng qua cũng chỉ là tụ tập ở quán net, rủ nhau đi KTV, uống bia hơi ăn thịt cừu xiên nướng, cởi truồng đi xông hơi.

Nhưng chúng tôi vẫn tương đối có chí tiến thủ, chúng tôi quyết định đánh xong trận bóng rổ đã hẹn trước đã.

Thị Nhung, Thị Trẫm, Tiền Đa Đa một đội, tôi, Vương Tương, Tiêu Nghiêu một đội.

Thời gian thi đấu nửa tiếng, một hiệp quyết định thắng thua.

Có sự tham gia của Tiền Đa Đa, Tiêu Nghiêu và tôi, cả trận đấu diễn ra cũng khá là quy củ.

Chủ lực ghi điểm của đội tôi chắc chắn là Vương Tương, Tiêu Nghiêu chuyền bóng, hai người phối hợp vô cùng ăn ý, tôi hoàn toàn không cần phải xen vào, chỉ có thể ngốc nghếch chạy theo bóng.

Lối chơi bóng của Thị Nhung rất hoang dã, xông pha bừa bãi, nhưng điểm số của đội họ phần lớn đều do cậu ta ghi được; Tiền Đa Đa dáng người cao to, thường xuyên tập gym, tuy gần như không mấy khi chơi bóng rổ, nhưng động tác gọn gàng mạnh mẽ, đã cướp được mấy lần chuyền bóng của đội tôi; Thị Trẫm lên rổ... Ủa? Bạn cùng bàn của tôi đâu rồi?

Ừm, được rồi. Bạn cùng bàn của tôi lúc này đang ngồi xổm dưới rổ nhà mình ngáp ngắn ngáp dài.

Cậu ấy nhìn thấy tôi, vẫy vẫy tay với tôi.

"Làm gì?" Tôi dùng khẩu hình miệng hỏi cậu ấy.

Cậu ấy cười híp cả mắt, tiếp tục vẫy vẫy tay, ra hiệu cho tôi qua đó.

Trận đấu vẫn đang diễn ra, thật lòng mà nói, Vương Tương và Tiêu Nghiêu phối hợp không chê vào đâu được, hoàn toàn không có kẽ hở nào cho tôi chen vào. Nói trắng ra là trận đấu này hoàn toàn không có việc gì của tôi cả.

Chán nản bĩu môi, tôi cũng lờ đi những đồng đội đang cố gắng bên cạnh, ngồi xổm xuống cạnh Thị Trẫm.

"Gọi tôi làm gì?" Tôi ôm chân.

Cậu ấy dựa vào cột rổ: "Ở lại với tôi một lát."

"Yo~ Dính tôi thế?" Tôi dùng cằm tì vào đầu gối, mặt dày mày dạn huých cậu ấy một cái.

Cậu ta không liếc mắt nhìn đi đâu mà nhìn chằm chằm vào bốn người trên sân bóng, nói: "Cậu chạy lông bông trên sân, ngứa mắt."

"..."

Hóa ra tôi làm ảnh hưởng đến việc người ta xem trận đấu à? Không vui, tôi phải tiếp tục ra sân lượn lờ mới được.

Ngay lúc đó, quả bóng rổ đột nhiên bay về phía chúng tôi.

Thị Nhung ban nãy cướp được bóng bật bảng của Vương Tương, thực hiện cú ném ngửa người ra sau, tiếc là không khống chế tốt, quả bóng này rõ ràng là không vào được.

Bốn người trên sân lần lượt chạy về phía này, đều đang chờ bóng bật ra, để cướp lấy quả bóng bật bảng này.

Đúng lúc ấy, khóe mắt tôi tối sầm lại, người bên cạnh lập tức đứng dậy, tung người nhảy lên. Chỉ thấy cậu ấy một tay nắm lấy vành rổ, một tay bắt lấy quả bóng đang bay lệch hướng trên không trung, mạnh mẽ úp thẳng vào rổ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...