Chương 72: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C71)
Trời tờ mờ sáng, trong cơn mơ màng tôi quên mất mình vẫn đang ngủ trong lòng Thị Trẫm, chỉ nghĩ rằng tư thế này ngủ khiến cơ thể hơi cứng, nên liền xoay người qua.
Nhận ra có điều gì đó khác lạ, tôi từ từ mở mắt.
Lòng bàn tay tôi đặt lên ngực Thị Trẫm, mặt cậu ấy ở ngay trước mặt. Hơi thở đều đặn, lông mi khẽ rung, lồng ngực phập phồng.
Chúng tôi quá gần nhau, lo lắng mình sẽ đánh thức cậu ấy vào khoảnh khắc khó xử này, nhất thời tôi liền cứng đờ trong lòng cậu ấy.
Hơi thở của cả hai quyện vào nhau, hơi thở mang theo hương thơm của cậu ấy bị tôi hít vào tim phổi, quấn quýt trong lồng ngực. Tôi thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng hormone tiết ra, đồng thời có thể cảm nhận được sự hưng phấn đang dần tích tụ.
Cảm giác ngứa ngáy tích tụ trong lòng cuối cùng sẽ hóa thành rung động, tôi nhìn chằm chằm vào môi Thị Trẫm, nghĩ như vậy.
Chỉ cần tôi hơi ngẩng cằm lên là có thể chạm vào nó, tôi muốn đến gần mùi hương này hơn, tuy nhiên tất cả những suy nghĩ cuối cùng lại hóa thành một nụ cười khổ.
Sao tôi lại có suy nghĩ này chứ?
"Anh Trẫm..." Tôi kéo dài giọng, không kiêng nể gì mà phả hơi thở lên mặt cậu ấy.
Mắt cậu ấy lim dim buồn ngủ, không hề có chút tâm trạng khác lạ nào đối với khoảng cách khó xử giữa chúng tôi.
Đúng vậy, có lẽ giống như Thị Trẫm nói, người gay thì thấy ai cũng gay, lòng không có tạp niệm thì sẽ không cảm thấy điều này có gì khó xử.
Ánh mắt cậu ấy trống rỗng, trong con ngươi không nhìn ra ý thức tỉnh táo. Thế là tôi lại gọi cậu ấy một tiếng nữa: "Thị Trẫm..."
"Ừm?" Cậu ấy lười biếng đáp, cúi đầu xuống.
Sau đó trán cậu ấy liền chạm vào trán tôi.
"Không sốt nữa rồi..." Cậu ấy lẩm bẩm.
Tôi bị sự gần gũi bất ngờ làm cho kinh ngạc đến nín thở, chưa kịp đáp lại gì, cậu ấy đã dựa vào tôi ngủ thiếp đi.
Tôi khẽ thở phào một hơi, nhìn cái cằm và khóe môi được phóng đại đến mờ ảo kia.
"Thị Trẫm?"
Bên kia chỉ có tiếng hít thở.
Tôi lại áp sát thêm một chút, nhỏ giọng nói với cậu ấy: "Cậu mà cứ như vậy nữa, tôi sẽ thích cậu đấy..."
Cậu ấy ngủ rồi nên chẳng nghe thấy gì cả.
Ngủ một giấc nữa, 7 giờ lại là tôi tỉnh trước.
"Thị Trẫm, Thị Trẫm..." Tôi mất kiên nhẫn gọi cậu ấy.
Cậu ấy bất mãn nhíu mày một cái.
"Thị Trẫm, Thị Trẫm!" Tôi dùng tay đẩy đẩy cậu ấy.
Cậu ấy dùng một tay xoa huyệt trên sống mũi, ngáp một cái: "Sao thế?"
"Tôi khát..."
"Tự uống."
Chúng tôi vẫn giữ tư thế đối mặt nhau như ban nãy, cơ thể áp sát vào nhau. Trên bụng đột nhiên áp lên một cục thịt lông lá, Bảo Quân dùng hết sức chín trâu hai hổ chen vào giữa hai chúng tôi.
Bình luận