Chương 66: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C65)
Lý Tư giúp chúng tôi xả nước nóng, Thị Trẫm nói là ngâm bồn, có thể để tôi tắm trước.
Tôi nằm trong bồn tắm, cơ thể ngâm trong nước rất nặng, không muốn cử động.
Toki, Hoa Năm Cánh, Lý Minh, Sĩ Lương.
Hơi nước hun làm mắt tôi híp lại, trong tầm nhìn chỉ còn lại trần nhà của phòng tắm, màu trắng, giống hệt như nền tuyết ngày đó.
Trong nền tuyết, có một cậu con trai mặc áo khoác màu xanh lam nhạt đang nằm, một đóa hoa máu đỏ thẫm nở rộ ở thái dương bên trái của cậu ta, cậu ta tên là Lý Minh, là khởi đầu của câu chuyện này.
Tại sao Lý Minh trong ảo cảnh lại có một khuôn mặt giống hệt tôi?
Tại sao Lý Minh lại bắt chước nét chữ và thói quen của tôi?
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết, người giúp Lý Minh làm thủ tục chuyển trường đã chết, là nạn nhân đầu tiên trong một vụ án giết người hàng loạt.
Hung thủ tên là Bạch Dương, là một trong những thành viên của Hoa Năm Cánh. Ban đầu, tôi cho rằng động cơ giết người của vụ án giết người hàng loạt đó là để trả thù cho vụ buôn bán trẻ sơ sinh 25 năm trước, nhưng An Dĩ Lạc nói với tôi ba nạn nhân đó rất có thể liên quan đến một tổ chức tên là Hoa Năm Cánh.
Cho nên, tất cả lại quay về Hoa Năm Cánh.
Lý Minh và Hoa Năm Cánh có quan hệ gì không?
Ngoài ra, Thị Trẫm nói người duy nhất cậu ấy căm hận trong Hoa Năm Cánh tên là Toki. Mà tôi vẫn luôn tin chắc Toki chính là Sĩ Lương mà tôi đang tìm kiếm.
Tôi đã có một liên tưởng táo bạo, Toki và Lý Minh... có liên quan gì đến nhau không?
Trong nước nóng, máu huyết lưu thông nhanh hơn trong cơ thể cọ xát vào thành mạch máu của tôi. Lông mi dính đầy hơi nước, nặng trĩu khiến tôi nhắm mắt lại.
"Hôm nay thật sự cảm ơn cậu nhiều nhé."
Ai đang nói vậy?
Tôi mở mắt ra, trong tầm nhìn là một khoảng không đêm tối. Tôi đang đứng trên con đường rợp bóng cây dẫn đến cổng Bắc của trường. Hai bên là những cây ngô đồng đã trụi lá, phủ đầy tuyết.
"Nếu không phải cậu nhặt được thẻ sinh viên của tôi, hôm nay tôi đã không vào được thư viện rồi." Người này nói.
Tôi nghiêng đầu, nhìn về phía người đang nói chuyện với tôi.
Người đó có mái tóc màu vàng nhạt, mềm mại, những lọn tóc mái mỏng manh rủ xuống trán. Có lẽ vì thời tiết lạnh, hốc mắt cậu ta ngấn một lớp hơi nước, chóp mũi cũng bị lạnh đến đỏ ửng.
"Cậu tên là Lý Minh phải không?" Người trước mặt nói.
Tôi sững người.
Sau đó cậu ta hỏi: "Cậu là Minh nào vậy?"
"Tôi là... Minh trong Tiểu Minh." Tôi ngây ngô đáp.
"Tôi cũng thường bị bọn họ gọi là Tiểu Minh, chữ 'Minh' (冥) trong tên tôi không được may mắn cho lắm, ngược lại tôi lại thích chữ Minh (明) đó của cậu hơn!"
Bình luận