Chương 65: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C64)
Ngẩn người một lúc, tôi cảm thấy mình vẫn phải tự cứu mình một phen.
Uể oải lật người ra sau, cạch, trước mắt đột nhiên sáng bừng.
Cứ thế mà mở ra rồi!
Hóa ra sở dĩ tôi cứ giãy giụa mãi không ra được, là vì khóa kéo của vỏ chăn bị móc vào vỏ chăn, tôi bị kẹt cứng bên trong. Nhưng bây giờ nó mở ra rồi, nó cứ thế nhẹ nhàng mở ra! Vậy thì lúc nãy tôi ở trong cuộn chăn ra sức giãy giụa kêu cứu, trong mắt Thị Trẫm chẳng phải là cũng lẳng lơ như đang làm nũng cầu chịch sao! Hoàn toàn không tồn tại cái cuộn chăn không thể lăn ra được! Cậu ấy sẽ không nghĩ đến chuyện khóa kéo xui xẻo thế nào lại móc vào chăn đâu! Đúng là con mẹ nó oan hơn Thị Kính nữa, đệt mịa xấu hổ muốn die rồi!
Trong lúc thực hiện các hoạt động tâm lý trên, tôi nằm ngửa sõng soài bốn chân tám cẳng trên thảm, ngay khi tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý để đối mặt với thế giới đầy xấu hổ này, thì khóe mắt tôi phát hiện có một người đang ngồi trên ghế sô pha.
Ồ, muốn chết quá, Lý Tư vậy mà lại đang ngồi trên ghế sô pha.
Anh ta một tay nâng đĩa lót tách trà, một tay bưng tách hồng trà, bắt chéo chân, bình thản nhìn tôi lăn ra từ trong cuộn chăn.
Tôi đột nhiên cảm thấy mình giống như một con rùa bị lật ngửa.
Con rùa lật ngửa lúc đó đầu óc hơi chập mạch, chỉ biết từ từ khép hai cái chân đang dạng ra lại.
Lý Tư lên tiếng trước phá vỡ sự lúng túng của tôi: "Tôi không có cứu cậu."
Con rùa lật người lại với vẻ mặt ngơ ngác lật người lại, giấu mặt vào trong chăn.
"Tôi cứ tưởng cậu và Trẫm Trẫm đang chơi trò gì đó."
"Không không không không." Tôi bật người ngồi dậy, "Hoàn toàn không tồn tại cái loại play kỳ quái đó."
"Play?" Anh ta nhướng mày.
Cạch. Đúng lúc ấy, khóa cửa phòng ngủ của Thị Trẫm được mở ra, bạn cùng bàn của tôi từ bên trong bước ra.
Cậu ấy liếc mắt nhìn tôi một cái, đi thẳng về phía phòng vệ sinh.
Tôi nhe răng cười với Lý Tư một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, gần như là chạy trốn mà ôm chăn xông vào phòng Thị Trẫm.
Ném cuộn chăn lên giường, tôi đi đến trước bàn học ở cuối giường.
Máy tính của cậu ấy đang gửi tập tin cho người khác, xem ra là lúc tôi bị bỏ rơi play, cậu ấy đã ở trong phòng ngủ nhanh chóng thu âm xong mấy cái rồi.
Sau lưng truyền đến tiếng dép lê, sau đó tôi nhìn thấy cậu ấy ngồi xổm xuống bắt đầu tháo dỡ thiết bị thu âm.
"Cậu thu xong rồi?" Tôi cũng ngồi xổm xuống giúp cậu ấy cuốn dây điện.
"Chưa."
"Ồ..."
"Còn thiếu của mấy người nữa."
"Rốt cuộc cậu đã nhận bao nhiêu cái hố vậy?"
"Hôm nay trạng thái tốt."
"Ồ..."
Bình luận