Chương 7: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C6)
Quả nhiên trường học vẫn xảy ra chuyện.
Ổ khóa xích chặn lối vào toà nhà khối 12 đã bị mở, trước cửa có hai cô lao công đang đứng.
Tôi tiến lên bắt chuyện với một cô tết tóc bím dài, hỏi cô tòa nhà lớp 12 xảy ra chuyện gì.
Cô tóc tết nói là vòi nước bị mở cả đêm, nước chảy lênh láng.
Tôi hỏi vòi nước nào, cô ấy trả lời là của nhà vệ sinh nữ tầng một.
Cô ấy còn lẩm bẩm, phong tỏa từng nấy ngày không sao, sao giờ tự nhiên vòi nước lại lỏng ra.
Thật ra tôi rất muốn nói với cô ấy, là cái vòi nước đó do tôi mở.
Hôm qua lúc quay lại nhà vệ sinh tìm gậy, tôi tiện tay vặn vòi nước, xem có nước chảy ra không.
Khi đó bên ngoài toà nhà bị đóng băng, nước trong ống không chảy, nên tôi quên không khóa lại.
Kết quả là đến nửa đêm băng tan, nước bắt đầu tràn ra.
Một cô lao công khác chống cây lau nhà trong tay xuống sàn, chửi đổng, "Chắc là thằng ranh con nào đó lẻn vào tòa nhà dạy học mở ra đây mà."
Thằng ranh con vội vàng xua tay, "Không thể nào, tòa nhà bị phong tỏa rồi cơ mà!"
Cô lao công kia hùng hổ, "Trèo vào từ cửa sổ thì sao?"
Cô tóc bím phủ nhận ngay tắp lự, "Không thể nào, cửa sổ đều đóng hết."
Đóng hết ư? Sau khi tôi trèo vào không hề đóng cửa sổ, bọn Thị Trẫm cũng không nhắc đến chuyện đóng cửa sổ, vậy là ai đã đóng cửa sổ từ bên trong?
Thảo nào không nghe nói trường học điều tra xem ai đã lẻn vào tòa nhà dạy học, bởi vì tòa nhà đã bị phong tỏa, như một căn phòng kín — ai mà vào được chứ!
Nếu trường học muốn điều tra thật, chỉ cần xem lại camera là có thể khoanh vùng nghi phạm vào đám chúng tôi rồi.
Tôi cũng không biết nên thấy may mắn hay lo sợ nữa, cảm xúc lúc này rất khó tả. Dù sao thì, cửa sổ đã tự khóa từ bên trong.
Rợn người chết đi được!
Tôi tiếp tục tám chuyện với hai cô lao công, hỏi dò vòng vo, cuối cùng biết được cái quạt điện với bàn học ở tầng ba vẫn còn nguyên vẹn.
Xem ra con ma này happy xong còn biết dọn dẹp hiện trường, không chỉ tôi và Vương Tương không hề hấn gì, vết máu bốc hơi, mà cả quạt điện bị rơi với bàn ghế hỏng trong tòa nhà dạy học cũng được sửa lại.
Nhưng chắc chắn nó không ngờ là tôi đã vặn mở vòi nước!
Tôi lại còn thầm vui trong lòng thành tiếng.
Tôi ra sân thể dục đi dạo một vòng, lúc quay lại hai cô đã đi mất rồi. Nhân lúc cô lao công bên trong không để ý, tôi lẻn vào tòa nhà lớp 12.
Đi trên hành lang nhỏ máu ở tầng một, không chỉ lớp thịt vụn dính trên trần nhà biến mất, mà sàn nhà cũng không còn dính chân nữa.
Ngài Ma còn biết lau nhà nữa chứ, So sweet!
Không biết có phải do các cô lao công đang bận rộn ở tầng một làm tôi có thêm can đảm hay không, tôi cứ thế thả bước trong tòa nhà, đi thẳng đến cửa hành lang lộ thiên ở tầng ba.
Bình luận