Chương 60: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C59)
Sau khi ăn cơm xong, Pikachu ngoan ngoãn dọn dẹp bát đũa.
Tôi đang đắc ý, tha hồ tận hưởng thành quả chiến thắng hiếm có được này.
Tôi chán muốn chết dựa vào sofa xem TV, thật tình cờ làm sao, kênh hoạt hình vừa hay đang chiếu mùa mới của Pokémon.
"Hahahahahahahahahaha, PikaTrẫm nghe thấy không?"
Cậu ấy không thèm để ý đến tôi, trong nhà bếp chỉ có tiếng rửa bát đũa.
Tôi chán chường bĩu môi, vặn tiếng TV lớn thêm hai nấc.
Cậu ấy rửa bát xong, xỏ giày đi đổ rác. Mặc dù cậu ấy vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ quen thuộc, nhưng tôi lờ mờ cảm thấy cậu ấy có chút gì đó không ổn.
"Cậu nếu mệt thì không cần xuống lầu đâu, rác lát nữa tôi đổ cho." Tôi nói với cậu ấy.
Cậu ấy ngồi ở sảnh ra vào buộc dây giày, hình như đang mải suy nghĩ, không nghe thấy tôi nói.
"Thị Trẫm?"
"Hử?"
Cậu ấy ngơ ngác đáp lại, sau đó đứng dậy mở cửa: "Tôi đi đổ rác."
"Ừ..." Tôi nhìn theo bóng cậu ấy ra cửa, ngẩn người vì biểu hiện khác thường của cậu ấy.
Tôi cảm thấy có lẽ mình suy nghĩ nhiều quá, cho nên chuyên chú xem TV một lát.
Hôm nay trời nhiều mây, ánh sáng trong phòng lúc này đang bị những tầng mây trên không che khuất.
Căn phòng lúc sáng lúc tối, một dự cảm không lành lại một lần nữa ùa về trong lòng. Thị Trẫm ra ngoài đã hơn hai mươi phút rồi, đổ rác có phải cũng hơi lâu quá rồi không?
Tôi vừa bấm số điện thoại của Thị Trẫm, vừa xỏ giày ra ngoài. Điện thoại của Thị Trẫm để quên ở nhà, tôi liền vội vàng gọi điện cho Lãnh Tiểu Đài.
Bên Lãnh Tiểu Đài rất ồn ào: "Sao vậy Sĩ Minh?"
"Cậu đang ở đâu vậy?"
"Tôi đang ở Sân bay Thủ Đô, bên Thái Lan vẫn chưa xong việc nữa."
"Ừm... vậy chắc là cậu không đến chỗ nhà tôi được rồi nhỉ? Tôi chỉ là, chỉ là đột nhiên có một dự cảm không lành, Thị Trẫm vừa mới ra ngoài, tôi lo lắng cậu ấy gặp nguy..."
Lời tôi còn chưa dứt, đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi đến nghẹn lời.
Đây là khe hẹp giữa hai tòa nhà cao tầng, tối tăm và dài hun hút, thường ngày rất ít người chú ý đến nơi này.
Theo một sự mách bảo nào đó, tôi cảm thấy Thị Trẫm sẽ ở một nơi ít người qua lại, cho nên đã đi về hướng này.
Tôi đứng ở đầu khe hẹp này, trên hai bức tường của con hẻm tối tăm này dính đầy những "bức phù điêu" lớn nhỏ, sắp xếp lộn xộn một cách có chủ ý. Có những chiếc đùi cong queo, có những bàn tay cụt ngón, có nửa cái đầu, còn có những hàm răng khuyết răng.
Không gian chật hẹp chỉ đủ cho ba người đi song song này khiến mùi máu tanh nồng nặc càng thêm đặc quánh.
Khóe mắt của tôi cho tôi biết, trên bức tường bên trái tôi có dính một khuôn mặt với đôi mắt trợn trừng, cặp mắt đó đang trợn trừng nhìn chòng chọc vào tôi, tôi không dám liếc mắt nhìn.
Bình luận