Chương 58: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C57)
"Đại Thảo Trẫm! Cậu nặng chết đi được!"
"Manh Manh tôi đi không nổi..."
"Tôi kéo không nổi cậu đâu, cậu tự đi đi!"
"Không..."
"Cổ tôi sắp gãy con mẹ nó rồi, mau đứng dậy cho tôi!"
"Câm miệng..."
Vừa rồi tôi bất ngờ không kịp đề phòng bị cậu ấy ôm lấy, ai ngờ cậu ấy đột nhiên mềm nhũn người ra, trọng lượng dồn hết lên người tôi.
Hai tay cậu ấy ôm lấy cổ tôi, giống như một con koala khổng lồ, lười biếng treo trên người tôi.
Tôi không đẩy cậu ấy ra được, chỉ có thể vừa đỡ cậu ấy, vừa phát điên.
Trên đường có bốn nữ sinh trung học vừa tan học thêm về nhà đi tới, nhỏ hơn tôi một khóa. Trùng hợp là mấy em gái khóa dưới này tôi đều có ấn tượng, ba em bên trái từng đến cửa lớp chúng tôi nhìn trộm Thị Trẫm, em gái tóc mái bằng bên phải còn từng đưa thư tình cho tôi.
Tôi ôm con koala, yên lặng đứng đó.
Mấy em gái khóa dưới vừa nhìn đã biết là những người phụ nữ sau này sẽ làm nên nghiệp lớn! Chỉ thấy các em gái ban đầu còn cười nói vui vẻ cách đó không xa, ngay khoảnh khắc nhìn thấy chúng tôi liền im bặt. Các em gái bình tĩnh không chút gợn sóng, một mực trấn định, bước chân vững vàng hơi thở không loạn, dùng một ánh mắt mang tính học thuật mà săm soi tôi và con koala trong lòng tôi.
Xung quanh im phăng phắc như tờ, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần của bốn nhà sinh vật học và hơi thở của con koala bên tai tôi.
Cứ như vậy tôi đối mặt với bốn cặp mắt, dõi theo các em gái đi qua bên cạnh tôi.
Khoảng cách bước chân của các em gái ước chừng 63 centimet, tần suất bước là 1.5 bước mỗi giây, cho nên để đến được chỗ rẽ phải cách sau lưng tôi 13m cần khoảng 13.76 giây.
Tôi thầm đếm trong lòng, quả nhiên lúc đếm đến 14, sau lưng vang vọng tiếng la hét khản cổ.
Trong đó còn xen lẫn những lời chướng tai gai mắt như "Tôi cược mười đồng Trẫm Minh", "Nói bậy, cái này rõ ràng là Minh Trẫm", "Tôi không quan tâm, chỉ cần làm cho manh đến khóc là được", "Con mẹ nó tôi thất tình rồi, quả nhiên là cậu thích đàn ông á á á á á á á tôi vui quá đi"...
Không hiểu, không biết, không có hình ảnh minh họa.
"Đồng Đồng, mấy cô này đi chưa?"
"Chưa, đang thập thò sau tường nhìn trộm."
"Ồ, vậy cậu có thể tự đứng dậy đi được không?"
Cậu ấy không nói gì, hơi thẳng người lên một chút, nhưng không buông tay.
"Thôi được thôi được," tôi cười khổ: "Vậy cho cậu ôm một lát nhé."
"Ừm..." Cậu ấy khẽ gật đầu, đuôi tóc cậu ấy cọ vào má tôi rất nhột.
Bạn cùng bàn của tôi tuy thường ngày hay kiêu ngạo nhìn đời, nhưng thật ra lại đặc biệt thích làm nũng.
Bình luận