Chương 53: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C52)
Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, Thị Trẫm vẫn còn đang ngủ.
Tôi cẩn thận rút đùi mình ra khỏi đùi người ta, dời cằm khỏi vai người ta, thu tay từ eo người ta về, một mực trấn định mà rời giường.
Tôi đứng dậy cài cúc áo ngủ, nghe thấy người trong chăn trở mình, còn khẽ rên một tiếng. Tôi quay đầu lại, tay cậu ấy gác lên trán, nheo mắt nhìn tôi.
"Tỉnh rồi?" Tôi nói.
Cậu ấy khẽ gật đầu.
"Cậu có mang đồ mặc ở nhà không?"
Cậu ấy lắc đầu.
Tôi lôi một bộ quần áo trong tủ ra ném cho cậu ấy, bảo cậu ấy dậy rửa mặt, mẹ tôi đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp rồi.
Cậu ấy mắt nhắm mắt mở ngồi dậy, vuốt vuốt tóc, nhặt bộ quần áo trên giường lên mặc vào.
Không lâu sau tôi liền nghe thấy tiếng bạn học nắng mai và mẹ tôi ở phòng khách chào hỏi nhau thân mật nồng nhiệt. Giọng nói nhỏ nhẹ này của cậu ấy, quả thực như hai người khác nhau.
Tôi gấp chăn xong, đi đến trước bệ cửa sổ kéo rèm cửa ra, hôm nay thời tiết không tệ.
Từ xa, tôi đã nhìn thấy Sát thủ đại nhân ở lầu hai tòa nhà đối diện cũng đang đứng trên ban công vươn vai.
Tôi vẫy tay với anh ta, anh ta nhìn thấy tôi, cũng nhiệt tình vẫy tay lại với tôi. Con mẹ nó, người anh em này muốn giết tôi, ngay cả tôi cũng không tin nổi nữa.
"Sát thủ đại nhân." Tôi nói, tôi biết trong phòng tôi có thiết bị nghe lén: "How are U?"
Điện thoại reo, nhận được một tin nhắn: "Fine."
Tôi bật cười, đẩy cửa phòng ngủ bước ra ngoài. Lúc này, mẹ tôi đã kể cho nắng mai nghe những chuyện "dã sử" thời thơ ấu của tôi đến tận lúc ba tuổi rồi.
"Ôi chao, Minh Minh lúc ba tuổi ấy à, hễ nhìn thấy chó con là khóc ré lên!"
"Haha, vậy à~ Nhà cháu cũng có một chú chó con."
Nắng mai chắp hai tay trước ngực đặt lên bàn ăn, lưng thẳng tắp, chỉ thiếu điều đeo khăn quàng đỏ nữa thôi là chuẩn chỉnh.
"Mẹ... mẹ đừng có kể chuyện xấu của con với cậu ấy nữa, với lại con khóc là vì con chó đó cắn giày con mà." Tôi bất đắc dĩ ngồi xuống cạnh bàn ăn, tay đặt lên gáy bạn cùng bàn của tôi.
Tôi vừa mới rửa tay, tay rất lạnh. Cậu ấy quay đầu nhìn tôi, vẫn giữ nguyên nụ cười tỏa nắng dùng để đối phó với mẹ tôi. Tôi chống cằm bằng một tay trên bàn, cười gian nhìn cậu ấy.
Cậu ấy làm khẩu hình miệng nói: "Buông ra."
Tôi cũng làm khẩu hình miệng: "Không buông."
Cơm nước xong xuôi, mẹ tôi nói có việc rồi vội vàng ra ngoài. Chân trước bà vừa ra khỏi cửa, Thị Trẫm ngay sau đó liền hiện nguyên hình.
Cậu ấy uể oải kéo lê thân thể đến bên sofa, giọng nói cũng không còn hùng hồn như ban nãy nữa: "Manh Manh, uống nước."
Tôi trợn mắt một cái, ném cho cậu ấy một hộp sữa chua uống.
Đang lau nhà, điện thoại của tôi reo, là An Dĩ Lạc.
Bình luận