Chương 51: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C50)
Lúc tôi đang rửa bát, Thị Trẫm đã kể cho tôi nghe câu chuyện khiến đàn ông im lặng đàn bà rơi lệ kia, hậu quả của nó chính là gây ra tai nạn nghiêm trọng khiến tôi làm vỡ mất bốn cái bát.
Chúng ta hãy quay lại hiện trường vụ tai nạn.
"Cái gì?! Chỉ vì cậu không muốn làm Thần nữa, cuối cùng hại đại ca cậu bị tống vào tù, nhị ca cậu u uất thành bệnh?! Sao lại có đứa trẻ tùy hứng như cậu chứ!"
Thôi được, chúng ta cần phải tua ngược thanh tiến trình thêm một chút nữa.
Thị Trẫm mỉm cười đầy thâm ý, nói: "Cậu đi rửa bát trước đã."
Tôi biết tỏng, cậu ấy đây là sợ lát nữa tôi yêu cầu cậu ấy rửa bát, cho nên mới nhân cơ hội bắt tôi làm hết việc cần làm trước.
Không còn cách nào khác, ai bảo tôi ham hóng hớt chuyện tầm phào của người ta chứ?! Thở dài một hơi, lập tức đứng dậy bắt đầu dọn dẹp bát đũa.
Cậu ấy thì hay rồi, sung sướng ôm nửa quả dưa hấu tôi mới mua, từng thìa từng thìa xúc ăn, chẳng thèm mời tôi ăn một miếng nào.
Thế là, vở kịch lớn về đạo lý của gia đình thần thánh thảm thương đến tột cùng này cứ như vậy mà bắt đầu trong một bầu không khí hòa nhã.
"Một ngày nọ, ba chúng tôi ăn cơm xong, ngồi ở Sao Diêm Vương hóng mát. Bỗng nhiên, Thị Nhung nói, làm Thần phiền phức quá, muốn hủy diệt Dải Ngân Hà. Thị Huyên nói, làm Thần nhàm chán quá, rất muốn chết thử một lần xem sao. Tôi nói, làm Thần buồn ngủ quá, muốn xuống trần gian đi thực tế một chuyến."
"Không... cậu ở trần gian cũng buồn ngủ suốt mà..."
"Đặc biệt chỉ ra rằng, ba chúng tôi đều là loại người có mục tiêu có lý tưởng, nói là làm, thuộc phái hành động. Thị Nhung là người có năng lực hành động nhất, cậu ta vừa nói xong là ngày hôm sau liền đi hủy diệt Dải Ngân Hà luôn."
"Sau đó cậu ta liền bị tống vào song sắt nhà tù..."
"Đúng, nhưng cũng không dễ dàng như vậy. Thị Nhung dù sao cũng là một trong Tam Đại Đế Thần, tôi và cậu ta đánh nhau thì một trừ một bằng không, cho nên chỉ có tôi và Thị Huyên hợp sức mới có thể đánh bại cậu ta một cách tương đối vẻ vang."
"Ồ... rồi sao nữa?"
"Nhưng hôm mà tôi và Thị Huyên hẹn nhau đi ngăn cản Thị Nhung, Thị Huyên lại đến muộn, anh ta nói trường học tổ chức buổi tọa đàm đột xuất, anh ta tương đối có hứng thú, nên đi nghe thuyết trình rồi."
"...Tim tôi đau quá, đây là chuyện liên quan đến sự tồn vong của toàn nhân loại đấy, anh ta còn có thể hài hước ngu ngơ hơn nữa được không?"
"Hết cách, tôi đành phải đánh nhau một trận với Thị Nhung. Tôi dùng thần cách của mình phong ấn thần cách của Thị Nhung. Cho nên linh lực hiện tại của tôi chỉ có thể phát huy được một phần triệu toàn bộ thực lực của mình. Nếu không, cho dù Thị Huyên có dùng một phần linh hồn của tôi tạo ra các sinh linh trong hệ sinh thái, trước kia tôi cũng sẽ không để tâm. Nhưng bây giờ thì không được nữa rồi, ngoài việc dựa vào một phần triệu linh lực này để duy trì bản thân ra, tôi còn phải duy trì cân bằng sinh hệ thái nữa. Cho nên tôi không thể tùy tiện sử dụng linh lực, mỗi lần dùng xong tôi đều rất buồn ngủ, hệ sinh thái liền bất thường các kiểu."
Bình luận