Chương 50: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C49)
Đèn đỏ dừng, tôi đứng ngây người ở ngã tư.
Đèn xanh sáng, tôi cất bước đi lên vạch sang đường.
Nhà cậu ấy ở đầu đường bên này, nhà tôi ở đầu đường bên kia, không ngờ cậu ấy thật sự đi theo tôi qua đường.
"Tôi cãi nhau với anh trai, bây giờ đang trong chế độ bỏ nhà đi bụi on."
"Có thể off được rồi..." Tôi không liếc ngang liếc dọc, một mực trấn định, nhanh chân đi về nhà: "Hoặc là đi tìm anh trai Thị Huyên của cậu đi."
"Không liên lạc được..."
"Vậy thì về Nebula đi."
"Tôi không muốn..."
"Không phải cậu vẫn còn Lãnh Tiểu Đài sao? Cậu ta nhất định sẽ dang cả tay cả chân ra hoan nghênh cậu!"
Thị Trẫm nghe xong, thế mà lại bĩu môi làm vẻ mặt ghét bỏ.
Cứ như vậy, cậu ấy lon ton theo tôi về tận dưới khu nhà tôi.
Đúng lúc tôi đang loay hoay lấy chìa khóa mở cửa, cậu ấy ở sau lưng tôi không nặng không nhẹ lầm bầm một câu: "Sĩ Minh... cậu dỗi rồi à..."
Aaaaaaaaaaaaaa! Cậu ấy cuối cùng cũng phát hiện ra rồi!!!!!!!!!!
Hơn nữa cái giọng non nớt như trẻ con này của cậu ấy là sao vậy hả, cái gì gọi là dỗi vậy hả, cậu còn có thể mềm mỏng hơn nữa được không!
Đương nhiên, một người trầm ổn vững vàng như tôi đây, tuy trong lòng sớm đã gióng trống khua chiêng pháo hoa tưng bừng, nhưng bề ngoài, phản ứng của tôi vẫn rất ngầu lòi chất chơi bá đạo kinh thiên động địa.
Tôi mở cửa, quyết định cho cậu ấy một cơ hội: "Thị Trẫm..."
"Hửm?"
"Cậu không nói cho tôi biết là vì lười, hay là có nỗi khổ tâm?"
"Lười..."
"..." No more chance. (hết cơ hội)
Tôi xoay người, dựa vào cánh cửa, nheo mắt nhìn cậu ấy: "Cậu chắc chắn muốn ở nhà tôi?"
Không đợi cậu ấy phản ứng, tôi bất ngờ vươn tay chạm lên gương mặt cậu ấy. Giữa hơi thở, tôi đột ngột cúi người xuống, dừng lại cách mặt cậu ấy một khoảng bằng nắm đấm.
Khoảnh khắc đồng tử cậu ấy co lại rồi giãn ra đã bị tôi bắt được, tôi rất hài lòng.
Tôi cong khóe miệng, sờ mặt cậu ấy một cái: "Cút đi cục cưng~"
Sau đó tôi kéo cửa ra, sạch sẽ gọn gàng biến mất khỏi tầm mắt cậu ấy.
Thắng rồi!
Vào nhà, tâm trạng tôi vô cùng tốt. Thay giày xong, tôi đi thẳng vào bếp.
Hứng khởi dâng trào, định bụng làm một bữa thịnh soạn, cua và tôm ém dưới đáy tủ lạnh từ trước cũng bị tôi lôi ra.
Tôi là một người vô cùng yêu đời, sau khi Lão Sĩ về trời, mẹ cũng quanh năm không ở nhà. Không những không khiến tôi hình thành thể chất ăn mì gói, ngược lại tôi còn luyện được một thân vua đầu bếp.
Bình luận