Chương 49: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C48)
Bạn cùng bàn của tôi thật sự rất yêu thương Vương Bảo Quân, vừa nhắc đến Bảo Quân, lập tức đá tôi văng xuống gầm sofa.
"Đi, đặt vé máy bay."
Tôi vừa ức vừa tủi, ngồi thụp xuống bên cạnh sofa, ôm điện thoại của cậu ấy bắt đầu tải app đặt vé.
"Thị Huyên!!" Tôi hét lớn ngoài phòng khách: "Anh đi cùng chúng tôi không? Về Trung Quốc!"
Phía phòng tắm không có động tĩnh.
"Anh Huyên! Anh chết rồi à?" Tôi tiếp tục hét.
Vẫn không có ai trả lời.
Bạn cùng bàn của tôi nhướng mày trái, quăng cuốn tạp chí lên sofa, đứng dậy đi đến trước cửa phòng tắm.
Chỉ thấy cậu ấy kéo cửa phòng tắm ra, giây tiếp theo "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.
"Đệt!" Cậu ấy chửi thầm một tiếng, đá lên cánh cửa một cú không mạnh không nhẹ.
"Sao vậy?" Tôi hiếm khi thấy bạn cùng bàn của tôi thốt ra lời thô tục, trong lòng càng tò mò.
Cậu ấy xoa xoa ấn đường, xua tay với tôi: "Không có gì."
Tôi vội vàng từ bên cạnh sofa bò dậy, lon ton chạy ra sau lưng bạn cùng bàn.
Không biết có phải ảo giác của tôi không, tôi luôn cảm thấy trong phòng tắm thoang thoảng một thứ mùi tanh nồng nặc, tương tự mùi máu.
"Thị Huyên?" Tôi vội vàng tiến lên định kéo cửa.
Không ngờ Thị Trẫm lại cản tôi: "Cậu tốt nhất đừng nhìn thì hơn."
Khi ấy tôi chỉ cảm thấy trạng thái của Thị Huyên không ổn lắm, dù sao thì mùi máu này thực sự xộc thẳng vào mũi, lập tức phớt lờ lời khuyên can của bạn cùng bàn của tôi.
Sau đó thì tôi hối hận.
Ngay khoảnh khắc cửa mở ra, dạ dày của tôi bị cảnh tượng trước mắt hiếp dâm đến nỗi co thắt một trận, vùng ra khỏi Thị Trẫm, tôi ba bước thành hai quỳ xuống bên cạnh bồn cầu, ọe một tiếng rồi nôn thốc nôn tháo.
Không ngờ Thị Huyên đang ngâm mình trong một chiếc bồn đầy máu, thứ lờ mờ nổi lên trên mặt nước kia, không biết có phải là nội tạng của anh ta không. Tôi thực sự không dám nhìn kỹ.
Thú thực, tôi ngay cả giết gà cũng chưa từng xem. Cảnh tượng thế này trong phim kinh dị liếc một cái coi như xong, chứ ngoài đời thật sự quá sức chịu đựng.
Không biết bạn cùng bàn của tôi là do mùi máu xộc lên, hay là do tôi nôn làm cho, tóm lại là cảm thấy có lẽ cậu ấy bị buồn nôn một trận, dùng tay đấm đấm vào ngực, sắc mặt khó coi.
Cậu ấy cố nén, tiến lên phía trước, bế Thị Huyên đang bất tỉnh nhân sự từ trong bồn tắm ra.
Xách anh ta một cách thô bạo đến dưới vòi sen, mở công tắc, nước lạnh lẽo ào ào gột sạch máu trên người Thị Huyên.
"Cậu con mẹ nó..." Thị Huyên bị nước lạnh xối cho tỉnh lại, tựa cằm vào vai bạn cùng bàn của tôi, yếu ớt dựa vào: "Đây là nước lạnh."
Bình luận