Chương 46: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C45)
Anh ta gõ gõ tẩu thuốc vào thanh xà gỗ bên cạnh để giũ sạch tàn thuốc: "Nói đi, muốn hỏi gì?"
"Câu hỏi của tôi rất nhiều."
"Tôi biết, tôi sẽ tùy tâm trạng mà trả lời những gì tôi muốn trả lời."
"Ồ, vậy tại sao anh lại mặc kiểu này?"
"..."
Hiếm khi thấy anh ta có biểu cảm khác thường như vậy, vừa cố nhịn cười lại vừa khó hiểu nhìn tôi: "Điều cậu muốn hỏi nhất chính là cái này?"
"Tương đối để ý."
Anh ta trông giống như một người mất ngủ ban đêm, chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng ra sân ngắm trăng.
Chiếc áo choàng bằng lụa dày đó không phải màu đen huyền thường thấy, mà là màu trắng điểm hoa văn, trông giống của phụ nữ.
Vạt áo rộng buông lơi vắt ngang bờ vai thẳng tắp, đoạn gáy trắng nõn kéo một đường cong duyên dáng.
Phải nói rằng, cảm giác của tôi về Thị Huyên, giống như Thị Trẫm phiên bản giảm một tông màu, bớt đi chút ngạo khí, thêm vài phần dịu dàng.
Ngoài màu tóc khác nhau, cảm giác họ mang lại rất giống nhau.
Trong thoáng chốc, tôi bỗng có ảo giác như đang nhìn Thị Trẫm.
"Câu trả lời này nằm ở cậu." Thị Huyên vẫn khẽ nhếch mép cười, e rằng sự dễ gần này là điểm khác biệt duy nhất với Thị Trẫm.
"Nằm ở tôi?"
"Phong cách kiến trúc ở đây không thuộc về bất kỳ quốc gia hay triều đại nào, nhưng tôi lại xuất hiện với dáng vẻ này, tự nhiên là do cậu tương đối mong muốn nhìn thấy tôi như vậy."
"Tôi có thể hiểu là... đây là giấc mơ của tôi? Là do tôi tạo ra?"
"Đúng vậy." Anh ta khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt lưu chuyển nhìn về phía tôi: "Tôi cũng đang tò mò, tại sao cậu lại muốn nhìn thấy tôi như thế này, hay nói đúng hơn là, cậu muốn nhìn thấy Thị Trẫm như thế này?"
Tôi xấu hổ muốn chết: "Cái kia..."
"Hửm?" Anh ta không biết là do vô tình hay cố ý, cổ áo bên vai trái lại trượt xuống nhưng không thèm để ý. Bờ vai và cần cổ ánh lên sắc trăng khiến tôi bất giác ngoảnh mặt đi.
"Cái kia kia đó đại ca ơi, anh tuyệt đối đừng nói chuyện này cho Thị Trẫm biết nhé?"
"Nói cho cậu ấy biết cái gì?"
"Nói cho cậu ấy biết là tôi tối qua có giấc mộng xuân thấy cậu ấy, còn là ăn mặc giống như kỹ nữ thanh lâu nữa."
"凸皿凸 Cút con mẹ nhà cậu đi, cậu mới giống đồ bán thân ấy."
Anh ta kéo chặt cổ áo, đi ra giữa đình viện, chỉ để lại bóng lưng cho tôi.
"Đây là giấc mơ của cậu, từng ngọn cỏ cành cây ở đây đều là do linh hồn cậu điều khiển các hạt xung quanh cấu thành nên một không gian nhỏ, là tồn tại khách quan. Mỗi người đều sẽ mơ, linh hồn của mỗi người đều có thể xây dựng nên giấc mơ, chỉ là đa số mọi người khi tỉnh mộng, sức mạnh linh hồn duy trì không gian rút đi, giấc mơ cũng không còn tồn tại nữa. Thế giới truyện tranh của Ân Đào Tiểu Mai ban đầu cũng bắt nguồn từ một giấc mơ của cậu ta, mà giấc mơ này sở dĩ vẫn luôn tồn tại, vì có hai nguyên nhân quan trọng. Thứ nhất, cậu ta sáng tạo đến kiệt sức, dồn hết tâm trí để xây dựng, sức mạnh linh hồn của cậu ta vẫn luôn duy trì thế giới đó. Và thứ hai, cũng là yếu tố quan trọng nhất, sức mạnh linh hồn của cậu ta mạnh gấp hàng trăm triệu lần người thường."
Bình luận