🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 44: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C43)

"Cậu lừa tôi..." Tôi đau trứng.

"Không có." Cậu ấy uống nước trái cây.

"Sao cậu có thể mới 18 tuổi được, Thị Huyên còn nói cậu phong ấn Nhị Nhung mấy trăm năm rồi mà."

"Tôi là người có chứng minh thư." Cậu ấy tiếp tục uống nước trái cây.

"Không, cậu lúc nào cũng vậy, không có chút chân thành nào, cậu còn lừa tôi nói cậu không phải là anh em sinh đôi."

"Tôi thật sự không phải mà." Cậu ấy vừa uống nước trái cây, vừa chớp chớp đôi mắt chân thành của mình.

Ừm đúng rồi, bệ hạ là sinh ba.

Tôi có hơi muốn bóp chết cậu ấy.

Trong lòng tôi có một ngàn vạn câu hỏi, ví dụ như chiếc xe tải đâm cậu hôm đó là sao? Cậu đỉnh như vậy sao lại chết? Tại sao người anh trai đeo kính của cậu lại tổ chức tang lễ cho cậu? Thị Nhung và tổ chức Hoa Năm Cánh là thế nào? Tại sao Thị Huyên lại nói Nhị Nhung hại chết cậu? Cậu là ai? Hung thủ của vụ án giết người hàng loạt cũng là người có siêu năng lực, cậu có quen không? Chuyện này có liên quan đến Lý Minh không? Cậu có thể giúp tôi tìm Sĩ Lương không?

Nhất thời bao nhiêu câu hỏi trong bụng sắp làm tôi nổ tung, thế là tôi đã chọn ra câu hỏi quan trọng nhất nhất nhất nhất để hỏi cậu ấy.

"Hôm đó tại sao cậu lại quăng tôi giữa đường lớn hả!?!"

Tôi gào đến khản cổ, đau đớn đến tột cùng, căm phẫn ngút trời, sát khí đằng đằng.

Cậu ấy ung dung tự tại, thong thả như đi dạo trong sân nhà, nhàn nhã thoải mái, chẳng hề để tâm.

"Buồn ngủ quá."

"..."

Khóc thét.

Tôi và cậu ấy quay lại trung tâm thành phố, Tiểu Phế Vật cậu ấy lại than mệt, chúng tôi liền ghé một tiệm fast food.

Mặc dù tôi rất giận cậu ấy, nhưng khi tôi thanh toán xong hóa đơn, cầm khay đồ ăn dành cho hai người ngồi xuống bên cạnh cậu ấy, tôi mới muộn màng nhận ra.

Con mẹ nó chứ, tại sao lại là tôi hầu hạ cậu ấy?

Tôi căm phẫn chộp lấy một cái hamburger, nhét mạnh vào miệng, cậu ấy cũng không thèm để ý đến tôi, chỉ cầm hai cọng khoai tây chiên lướt Weibo của mình.

Chán ngắt, tôi cũng lôi điện thoại ra bắt đầu lướt Weibo.

Đúng lúc ấy, một bài Weibo thu hút sự chú ý của tôi, là của chị gái phóng viên huyện S đăng.

Chị ta viết: "Trời ơi! Không ngờ Đại Nhân lại song hướng với một cậu bạn nhỏ(⊙o⊙) Đã xảy ra chuyện gì!"

*(双向 - hai chiều, ý chỉ có tình cảm qua lại)

Tôi không biết Đại Nhân mà chị ta nói là ai, dù sao thì cả trang chủ của chị ta toàn là các loại Đại Thần. Cũng không biết cậu bạn nhỏ kia là ai, càng không hiểu "song hướng" trong ngôn ngữ mạng bây giờ là cái gì.

Cho nên đối với nội dung của bài Weibo này tôi không hề để tâm, nhưng oái oăm là bài Weibo không có lượt chia sẻ nào này lại có hơn hai trăm bình luận.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...