Chương 42: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C41)
Tỉnh rồi.
Căn phòng sáng trưng, cửa sổ đã được mở ra.
Hít một hơi không khí tươi mát từ bên ngoài thổi vào, tâm trạng tôi lập tức tốt lên hẳn.
Tôi nằm trong chăn duỗi người, đúng lúc sờ được chiếc điện thoại ở đầu giường.
Không ngờ nó hết pin rồi, tôi liền nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường điện tử, ngày tháng hiển thị là hai ngày sau.
Ồ vãi cả chưởng, còn tưởng mình dậy sớm, hóa ra là ngủ liền 48 tiếng.
Bên cạnh trống không, bạn cùng bàn của tôi đã dậy rồi.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm khiến tôi an tâm.
Tôi nặng nề nằm xuống gối ngủ bù một giấc nữa, cho đến khi Lão Đồng lau tóc bước ra.
"Cậu tỉnh rồi à?" Tôi hỏi cậu ấy.
Cậu ấy không hiểu sao lại liếc tôi một cái.
Cũng đúng, rõ ràng là cậu ấy dậy trước tôi, đáng lẽ cậu ấy phải hỏi tôi câu này mới đúng.
Cậu ấy mình trần trùng trục, chắc là bên dưới cũng không mặc gì, chiếc khăn tắm dài được cậu ấy quấn ngang hông.
Cậu ấy quay mặt vào gương, đưa lưng về phía tôi, tôi ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt cậu ấy thông qua gương.
"Anh Trẫm, quần áo của tôi đâu."
Đúng vậy, tôi phát hiện tôi trong gương cũng không mặc quần áo. Với tay sờ sờ, ồ quần cũng mất rồi, chỉ còn mỗi cái quần lót.
Lão Đồng trưng ra cái bản mặt mắt cá chết đờ đẫn khó ưa hàng real của Thị Trẫm: "Vứt rồi."
"Sao cậu lại lột đồ của tôi?" Tôi đâu có nhớ là mình tự cởi đồ trước khi ngủ đâu.
"Toàn là cát." Cậu ấy nói với giọng đầy ghét bỏ.
"Ồ." Thôi được rồi, thật ra tôi cũng không quan tâm lắm đến việc ngủ nude.
Không mặc quần áo mới là giấc ngủ thượng hạng.
Nghĩ lại chắc là sau khi tôi ngã vật xuống giường cậu ấy ngủ thiếp đi, Lão Đồng tám phần là ghét bỏ tôi, nên đã lột đồ tôi ra. Nhưng dựa vào tính cách của cậu ấy mà nói, không đá tôi xuống gầm giường là tôi đã rất biết ơn rồi.
Tính sương sương thời gian cũng gần tới giờ dì lao công đến dọn dẹp hàng ngày, vừa nghĩ vậy, chuông cửa liền vang lên.
Lão Đồng lung la lung lay đi ra mở cửa, quả nhiên bị dì lao công ở cửa chào bằng nghi thức nhìn chăm chú.
Tôi cũng hiểu cho dì ấy, dù sao thì đứa trẻ tội nghiệp tóc đen này cuối cùng cũng ngủ dậy rồi, lại còn mẹ nó chứ quấn khăn tắm mà dám ra mở cửa.
Dì ấy dùng thứ tiếng Anh lớ ngớ nói với cậu ấy một tiếng chào buổi sáng, cố tỏ ra bình tĩnh bước vào phòng.
Sau đó tiếp tục chào tôi bằng nghi thức nhìn chăm chú.
Thôi được, tôi vẫn hiểu cho dì ấy.
Bạn nghĩ xem, khách sạn của các bạn có hai thanh niên châu Á đến thuê phòng, từ lúc nhận phòng đến giờ gần như không bước ra khỏi cửa, cứ ở lì như vậy suốt năm ngày năm đêm.
Bình luận