Chương 41: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C40)
Lúc gọi điện cho mẹ tôi, bà ấy không hề tỏ ra ngạc nhiên vì việc tôi đột nhiên chạy đến Ai Cập, bà ấy nói bà ấy đang ở New Zealand.
Thôi được, tôi nói với bà ấy rằng tôi sẽ tự chăm sóc bản thân, mấy ngày nữa sẽ về, hơn nữa tôi không có chìa khóa nhà.
Mẹ tôi nói bà ấy biết rồi, tuần này bà ấy sẽ về, bảo tôi cứ tự đi chơi trước đi.
Cúp điện thoại, tôi tự giác tự kiểm điểm bản thân.
Tôi cảm thấy, thần kinh thép của tôi có lẽ là di truyền từ mẹ.
Rốt cuộc thì chủ đề chúng tôi vừa trò chuyện không phải là "Mẹ ơi con quên mang chìa khóa rồi, mẹ nhanh tan làm về nhà đi", mà là chính hai chúng tôi đang cách nhau nửa vòng Trái Đất!
Đút điện thoại vào túi, tôi liền làm hạt bụi trần gian như lời mẹ dặn.
Tôi lượn đến bên giường của Thị Trẫm, người anh em này đã ngủ ba ngày ba đêm rồi.
Sau cuộc gặp mặt mang tính lịch sử của ba anh em nhà họ Thị ngày hôm kia, tôi liền đưa Thị Trẫm đang hôn mê đến ở trong một khách sạn cao cấp tại địa phương.
DJ rất MEN, chiếc thẻ anh ta đưa còn MEN hơn nữa, tôi không hề lo lắng về vấn đề chi phí sinh hoạt.
Chúng tôi ở một phòng suite, cậu ấy ở phòng trong, giường của tôi thì ở bên ngoài.
Nhưng ba ngày nay, tôi chưa từng có một giấc ngủ yên ổn trên giường của mình.
Phải thừa nhận, tôi có phần không yên tâm. Tôi sợ chỉ cần rời đi một chút thôi là Thị Trẫm lại sẽ biến mất không thấy tăm hơi.
Không hẳn là vì tôi nhớ cậu ấy quá nhiều, chỉ là dạo gần đây tôi đã trải qua quá nhiều chuyện, đợi cậu ấy tỉnh lại, tôi muốn đem tất cả những chuyện này kể cho cậu ấy nghe.
Thôi được rồi, chính là vì tôi nhớ cậu ấy.
Thường ngày ngoài lúc ăn cơm, tôi rất hiếm khi rời khỏi phòng của Thị Trẫm, buồn ngủ thì liền gục xuống bên giường cậu ấy một lát.
Dì lao công phụ trách dọn dẹp mỗi lần đến đều nghi hoặc, dùng khóe mắt liếc trộm thiếu niên tóc đen từ lúc nhận phòng đến giờ vẫn luôn ngủ say này. Nếu không phải lồng ngực cậu ấy vẫn có chút phập phồng nhẹ, dì lao công này e rằng đã sợ đến mức báo cảnh sát rồi.
Cuối cùng, vào ngày thứ ba này, dì lao công nhịn không được nữa mà tiến lên bắt chuyện với tôi.
Dì ấy cẩn thận dò hỏi: "Nếu cậu ấy không khỏe, thì gọi bác sĩ đi."
Tôi cười cười, trấn an: "Không sao đâu, cậu ấy không bị bệnh, chỉ là cần ngủ thôi."
Tiễn dì lao công đi, tôi bưng bữa sáng nhân viên phục vụ vừa mang lên lúc nãy, ngồi xuống bên giường Thị Trẫm.
"Cậu ăn không?" Tôi hỏi cậu ấy.
Cậu ấy hô hấp đều đặn.
"Cậu ba ngày không ăn không uống có chết không?"
Cậu ấy nhắm chặt hai mắt.
"Cũng đúng, cậu bị xe đâm còn không chết được mà."
Bình luận