Chương 5: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C4)
Tôi và Vương Tương quyết định xuống lầu tìm cách ra ngoài, lúc quay người, bạn cùng bàn của tôi nhét vào tay tôi một ống nghiệm.
Ống nghiệm hơi nặng, ánh sáng quá mờ nên tôi không nhìn rõ bên trong là gì. Nhưng có thể cảm nhận được nó là chất lỏng rất sệt.
Tôi nghi hoặc nhìn cậu ấy, cậu ấy nói "Đã khai quang."
Nhảm nhí vl.
Hiện tại tôi cũng không có thời gian để soi mói, cứ coi như cậu ấy lên cơn hoang tưởng tuổi dậy thì đi, hoặc có lẽ cậu ấy muốn an ủi tôi, tôi bèn nhét ống nghiệm vào túi coi như bùa hộ mệnh.
Lúc phân chia lộ trình, Lãnh Tiểu Đài khoác tay tôi, ghé vào tai thì thầm, "Phòng thí nghiệm Sinh học tầng bốn, cậu hiểu mà, cậu với Vương Tương xuống tầng hai đi."
"Đừng dọa cậu ấy nữa." Bạn cùng bàn kéo Lãnh Tiểu Đài ra khỏi người tôi.
Tôi cảm thấy người đẹp cậu ta có hơi phúc hắc, nếu cậu ta không nhắc, đúng là tôi sẽ quên mất trường chúng tôi vẫn luôn có lời đồn —— trong phòng thiết bị của phòng thí nghiệm Sinh học có ngâm một xác thai nhi trong dung dịch Formalin.
Sáu người chúng tôi cùng đi đến đầu cầu thang.
Phòng thí nghiệm hóa học nằm ở tầng ba, hai nhóm kia lên lầu, tôi và Vương Tương xuống lầu.
"Vừa rồi lúc cậu bất tỉnh, bọn tôi đã đi một vòng tầng ba rồi," Tiền Đa Đa nhún vai, "Chẳng phát hiện gì cả."
"Tôi với A Trẫm lên tầng bốn, có chuyện gì thì gọi điện nhé." Lãnh Tiểu Đài bước lên cầu thang, vẫy vẫy điện thoại.
Vương Tương khẽ gật đầu, quay người xuống tầng dưới, tôi vội vàng đuổi theo vài bước, bỗng tôi nghe thấy Lãnh Tiểu Đài cười một tiếng trên lầu.
Tuy chỉ là một tiếng cười rất rất nhẹ, nhưng tiếng vọng ở đầu cầu thang rất lớn, tiếng cười của cậu ta làm tôi khó chịu.
Khi đến tầng hai, tôi bảo Vương Tương dừng lại.
Tôi lấy ra cây đèn cồn và cây chổi vừa trộm được trong phòng thí nghiệm, đốt đèn cồn đặt trên mặt đất.
Vương Tương nhìn tôi với vẻ mặt kiểu "whatareUdoing". *(Đang làm cái mẹ j v)
Tôi bèn tự mình trả lời, "Cái tầng áp suất kia mắt thường không nhìn thấy được, không cẩn thận đi vào thì toi đời. Tôi không biết ban nãy bạn cùng bàn của tôi nhận ra được bằng cách nào, nên tôi chỉ có thể..."
Vừa nói tôi vừa dùng chổi đẩy cây đèn cồn di chuyển về phía trước. Giống như đẩy quả bóng hockey trên băng vậy, đèn cồn dẫn đường đi phía trước, tôi và Vương Tương đi theo sau.
"Nếu áp suất thay đổi, ngọn lửa sẽ có biến đổi." Tôi giải thích.
Vương Tương cụp mắt, im lặng đi theo.
Tòa nhà thí nghiệm lớn hơn tòa nhà dạy học, tôi và Vương Tương đi được nửa vòng tầng hai.
Thú thật, vết thương ban nãy của tôi vẫn rất nghiêm trọng, lượng máu chảy ra cực lớn. Nên bây giờ trời vừa tối, là tôi bắt đầu thấy lạnh khắp người, cả người cũng chóng mặt.
Bình luận