Chương 40: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C39)
Đầu Đỏ nhìn chằm chằm Thị Huyên tóc bạc mấy giây, sau đó quay mặt đi.
Cậu ta hỏi: "Thị Trẫm đâu rồi?"
Nghe vậy, tôi toàn thân chấn động!
Đại ca Đầu Đỏ này quả thực nói lên tiếng lòng của tôi!
Thị Trẫm đâu rồi? Đúng vậy, Thị Trẫm nhà chúng tôi đâu? Đầu đỏ đầu trắng đã tập hợp đủ hai phiên bản rồi, nếu rút trúng thêm một Thị Trẫm nữa có phải tôi có thể qua tiệm tạp hóa bên cạnh đổi lấy một gói mì ăn liền giòn không?
Tâm trạng kích động của tôi lúc đó không lời nào tả xiết, chỉ muốn vỗ đùi một cái rồi cất giọng hát vang, đốt pháo nhảy múa luôn.
Đáng tiếc là hai vị huynh đài không cho tôi cơ hội ca hát, càng không cho tôi đốt pháo.
Thôi được, sau đấy tôi đã tự kiểm điểm bản thân sâu sắc dưới sự răn dạy của bạn cùng bàn của tôi. Hôm đó mà tôi thực sự cất tiếng hát, thì hai người họ cũng không cần phải đánh nữa. Hơn nữa rất có thể tôi sẽ bị cơ quan hữu quan dẫn đi uống trà ngay lập tức.
Nghe thấy câu hỏi của Đầu Đỏ, Thị Huyên vẻ mặt bất cần đút tay vào túi, đá đá đám cát dưới chân: "Tôi nói rồi mà, bị cậu hố chết rồi..."
"Xì, sao có thể chứ..." Đầu Đỏ khinh thường nói: "Cậu ta ra nông nỗi này đều là tự chuốc lấy."
Thị Huyên tiếp tục cúi đầu nghịch đụn cát nhỏ dưới chân, nhún vai không đáp.
"Cậu ta ở Nebula?"
"Không biết."
"Anh không biết?"
"Thôi được... tôi biết."
Đầu Đỏ tìm một đụn cát ngồi xuống: "Cậu ta đâu rồi?"
"Đang ngủ ở nhà..."
"..." Đầu Đỏ cạn lời, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời vẫn đang có tuyết rơi, xám xịt mờ mịt.
"Ừ." Cậu ta nói.
Thị Huyên tiếp tục yên lặng nghịch cát của mình, Đầu Đỏ tiếp tục yên lặng ngắm bầu trời của mình.
"Hay là..." Một lúc sau, Đầu Đỏ lên tiếng trước: "Gọi cậu ta về đi."
Nói xong cậu ta còn cố ý hay vô tình hướng ánh mắt về phía tôi đang đứng.
Thị Huyên ngẩng đầu nhìn tôi một cái, làm tôi xấu hổ muốn độn thổ!
Anh ta thu ánh mắt lại, quay đầu nhìn Đầu Đỏ trước mặt: "Cậu chắc chứ? Cậu ấy lúc mới ngủ dậy khó ở lắm đấy."
"Hừ, dọa chết tôi được chắc?" Đầu Đỏ hừ lạnh một tiếng, rồi lại nhếch miệng nở một nụ cười rất kiêu ngạo.
Lời vừa dứt, vết rách không gian bị Thị Huyên xé ra ban nãy dần dần bắt đầu khép lại. Cơn cuồng phong đang dừng lại giữa không trung, ngay khoảnh khắc tiếp theo liền phá tan hai lớp không gian bị xé rách này, lao về phía chúng tôi.
Cuồng phong lướt qua, cuốn theo một vùng bụi cát mịt mù.
Trong làn khói mờ ảo, tôi nhìn thấy Đầu Đỏ đứng dậy.
Bình luận