🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 37: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C36)

What the Fuuuuuuuck.

Câu này sao mà nghe chối tai thế!

Cái gì gọi là lỗ lớn hơn thế này, rốt cuộc anh đã làm gì em trai tôi?

Đương nhiên là tôi sẽ không hỏi thành lời, tôi có đánh lại anh ta đâu.

Anh ta không định tiếp tục nói chuyện với tôi, tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ rồi ngồi xuống ghế đối diện.

Tôi bất động thanh sắc mà âm thầm đánh giá anh ta, người đàn ông này trông khoảng 1m95, vận một chiếc quần lính, một đôi giày quân đội, phần trên chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ cotton màu trắng, để lộ toàn bộ đường nét cơ bắp sắc nét, rõ ràng.

Ánh mắt dịch chuyển lên trên, gương mặt châu Âu, xương mày cao, hốc mắt sâu, đường nét góc cạnh rõ ràng, để chút râu lún phún, kiểu đẹp trai phong trần bụi bặm.

Thôi được, đây là nửa khuôn mặt bên phải.

Khi anh ta quay người lấy ly rượu, tôi nhìn thấy nửa khuôn mặt bên trái của anh ta, gò má của anh ta không ngờ lại có một vết sẹo dao thảm không nỡ nhìn.

Vết sẹo tựa như bị xẻo mất một miếng thịt, sau khi lành lại trông vô cùng gớm ghiếc và méo mó.

Tôi không nỡ nhìn thẳng.

Quay mặt đi, trong lòng tôi bắt đầu tính toán.

Tuyệt đối không thể để anh ta phát hiện tôi không phải là Toki!

Tại sao ư?

Vì người anh em này chính là DJ, lần trước bị đánh ngất ở cửa nhà An Dĩ Lạc, còn cả tối qua bắt giữ tôi, đều là anh ta!

Không phải An Dĩ Lạc từng nói trong điện thoại rằng DJ là người của tổ chức lính đánh thuê sao, những người này đều là kẻ liều mạng, nếu bị anh ta phát hiện tôi chỉ là một người qua đường Giáp, hơn nữa người qua đường Giáp này còn có quá nhiều tiếp xúc với anh ta, anh ta sẽ để lại cho tôi cái mạng nhỏ này sao?

Ngoài việc tự bảo vệ mình, tôi cũng có một kế hoạch khác.

Nếu DJ này đã nhận ra khuôn mặt của Toki, kiểu cách cư xử lại tùy tiện như vậy, xem ra Toki và DJ có quen biết.

Chance!

Đây là một cơ hội để tiếp xúc với Toki, chỉ cần anh ta tưởng tôi là Toki, vậy thì anh ta có thể sẽ dẫn tôi đi xem nhiều thứ hơn.

Tôi không biết tính cách của Toki là cái nết gì, nhưng nếu cậu ta là em trai tôi, vậy thì chắc chắn là giống anh trai rồi.

Cho nên tôi tỏ ra không chút gò bó nào.

Tự rót cho mình một ly nước ép xoài, sau đó đứng dậy ra khoảng đất trống bắt đầu tập bài thể dục giữa giờ.

Hôm qua ốm một trận nặng, xương cốt đều cứng cả rồi.

DJ ngồi trên ghế lau dao, ngước mắt nhìn tôi.

"Đây là cái gì?"

"Bài thể dục giữa giờ cho học sinh trung học toàn quốc."

"Kung Fu Trung Quốc?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...