Chương 31: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C30)
Tôi và Lão Tiêu nhất trí quyết định ở lại Đế Đô một đêm, sáng sớm hôm sau bắt máy bay về nhà.
Chập tối, Tiêu Nghiêu và mấy người bạn của cậu ta ở Đế Đô hẹn gặp mặt ngoài đời, cậu ta hỏi tôi có đi không?
Tôi nói tôi không quen ai cả, các cậu cứ đi đi, tôi tự mình đi dạo quanh mấy con hẻm gần khách sạn.
Nói là đi dạo, tôi liền đi dạo thật.
Rồi tôi cứ thế rẽ vào một con hẻm.
Khách sạn là do Lão Tiêu đặt, khu này tôi thực sự không quen.
Dù sao trời cũng còn sớm, tôi cũng không vội về, thế là cứ men theo chân bức tường đỏ mà đi, đến đâu hay đến đó.
Một thằng đàn ông to cao thế này còn sợ lạc sao?
Rồi tôi lạc thật.
Tôi nhớ lúc đó tôi đang gọi điện cho An Dĩ Lạc.
Tôi nói: "Sát thủ đại nhân."
Anh ta đáp: "Chán sống rồi à?"
Tôi tiếp tục đi dọc bức tường đỏ: "Nhớ anh quá~"
Anh ta ở đầu kia đang xào nấu loảng xoảng: "Mẹ nó chứ tôi cũng nhớ cậu đây, ông đây nhìn hồ sơ của cậu cả ngày rồi."
"Ây da, cảm động cảm động!" Tôi cười phá lên: "Có thể nhờ anh giúp tôi một việc được không?"
"Không tăng ca."
"Đừng vậy chứ, biết đâu có thể giúp anh tìm được Toki thì sao~"
"Việc gì?"
"Giúp tôi điều tra một người tên Trương Tĩnh Trạch."
"...Được rồi được rồi, không nói với cậu nữa, tôi đang nấu ăn!"
"Đừng cúp đừng cúp! Còn một việc nữa muốn nhờ anh!"
"Gì? Bên cậu tín hiệu kém quá! Alo! Alo!"
"Anh có thể... dùng thiết bị định vị anh gắn trên người tôi để xem tôi đang ở đâu không..."
"Alo! Tôi không nghe rõ, cậu nói g... xẹttt..."
Xẹttt... Trong điện thoại vang lên một tràng âm thanh nhiễu điện rè rè.
Tôi mỉm cười đặt điện thoại xuống, dừng bước.
Khoảnh khắc đó tôi cứng đờ người, không phải tôi muốn cười, mà là cơ mặt của tôi chưa kịp tan đi nụ cười vừa rồi.
Trước mắt tôi, không ngờ lại là một vùng biển sâu.
Sở dĩ tôi gọi nó là biển sâu, là vì tôi đang đứng dưới đáy biển, và trước mắt tôi là cột nước khổng lồ vút tận trời xanh.
Cảm giác lúc đó giống hệt như đang đứng trong thủy cung ngắm nhìn lòng biển sâu, tôi như thể đang đứng trước một bể cá lớn đến mức vô lý.
Tôi bước tới, đưa tay ra, không ngờ lại có thể chạm vào nước.
Không có tấm kính nào ngăn cách!
Những dòng nước biển này đã thoát ly khỏi nguyên lý trọng lực, cứ như thể bên này của tôi và bên kia của biển là hai thế giới khác nhau, cột nước ấy dựng đứng lên trời, nhưng không một giọt nào rơi xuống mặt đất khô ráo bên tôi.
Bình luận