🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C3)

Gót chân của tôi vừa đứng vững, liền nghe thấy cánh cửa sau lưng 'Rầm' một tiếng đóng lại.

Tôi căng thẳng quay đầu nhìn, hơi bực tức trách bạn cùng bàn, "Sao lại đóng cửa? Ít nhất cũng nên chừa một đường lui chứ!"

Cậu ấy tỏ vẻ vô tội nói, "Gió thổi đóng."

Tối nay đúng là gió to thật, tôi tự an ủi mình.

Tôi vặn tay nắm cửa, mở được!

Thở phào nhẹ nhõm, tôi móc mấy tờ tiền lẻ trong túi ra, chèn vào mép cửa. Sau khi xong xuôi, tôi nôn nóng chạy xuống tầng.

Điều khiến tôi khó hiểu là, bốn người còn lại trông có vẻ khá bình tĩnh thong dong.

Tiêu Nghiêu nói, hồi lớp 11 bọn họ giấu kho báu lớn trong khe sàn phòng máy tính tầng năm, nói muốn quay lại tìm thử.

Tôi vội chạy xuống vài bậc, đứng ở khúc quanh giữa tầng hai nhìn họ, "Điên à?! Sợ chết khiếp đi được, mau rút thôi!"

"Ôi chao, nếu con ma này không nỡ để chúng ta đi, thì mình ngồi lại làm một bàn mạt chược luôn, muốn đi cũng đâu đi được đâu, không phải sao?" Tiền Đa Đa trêu chọc với vẻ mặt thoải mái.

"Vậy mấy người đi đi! Ba thiếu một cùng ma làm một bàn!" Tôi vừa dứt lời cổ liền đau tiếp.

Hình như bạn cùng bàn nhận ra tôi không khỏe, bởi vì ban nãy cậu ấy đã đi tới tầng bốn, bây giờ lại đút tay vào túi quần, từ tốn đi xuống.

Lúc đi ngang qua Tiền Đa Đa, cậu ấy hỏi, "Kho báu lớn gì?"

Tiền Đa Đa nở nụ cười đầy quyến rũ, "Secret."

Bạn cùng bàn đến bên cạnh tôi, giơ tay túm lấy cổ tôi, "Vậy tôi với cậu ấy đi trước."

Tôi bị bạn cùng bàn xách đi như bao tải xuống lầu, cố gắng cứu vãn ba kẻ gan to kia, "Các cậu thật sự không đi à... Ê!"

Ba người kia không thèm để ý, hùng hổ hiên ngang lên lầu tìm ma chơi mạt chược.

Vết thương trên cổ tôi được bạn cùng bàn dùng tay ấn giữ qua lớp báo, hình như đỡ đau hơn rồi.

"Sao bọn nó gan thế nhỉ!" Tôi không hiểu.

"Cậu ta..." Bạn cùng bàn vừa mở miệng, đột nhiên dùng sức bóp chặt cổ tôi, quăng mạnh tôi về phía sau.

Lưng tôi đập vào góc cầu thang, cơn đau thấu tim khiến tôi hít một hơi lạnh, ngay cả câu "Cậu làm gì thế" cũng không thốt lên được.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn bạn cùng bàn bắt đầu lao về phía tôi. Hơn nữa, xung quanh người cậu ấy, có một cảm giác mơ hồ không nói nên lời.

Giống như hình ảnh bị nhiễu sóng điện từ trên TV! Thậm chí còn phát ra âm thanh xẹt xẹt.

Cậu ấy không phải bạn cùng bàn của tôi! Cậu ấy là ma!

Thật bất ngờ là tôi không hề chậm lại vì sợ hãi, ngược lại, tay chân tôi nhanh nhẹn bò dậy. Bạn cùng bàn duỗi tay ra định tóm tôi, tôi lách người né được, nhanh chân vượt qua cậu ấy, phóng xuống cầu thang.

Chân trước của tôi vừa chạm xuống tầng một.

Hở?

Phụtttttt!!!!!!!!!!!!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...