Chương 27: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C26)
Vụ hỗn chiến trong khuôn viên trường hồi năm lớp 10, trong ấn tượng của tôi thì không xuất hiện thương vong nghiêm trọng, nhưng quả thực đây là trận đánh tập thể hoành tráng nhất từ trước đến nay của trường chúng tôi.
Toàn bộ sự việc, phải bắt đầu nói từ kẻ thù không đội trời chung của trường chúng tôi – trường cấp ba Dương Tảo.
Mỗi năm vào mùa thu, thành phố tôi tổ chức một giải bóng rổ liên trường cấp tỉnh vượt cấp, rất nổi tiếng, đến nỗi sau này tất cả cả các trường cấp ba ở một phần thành phố của Nội Mông Cổ trong toàn bộ khu vực Đông Bắc cũng lần lượt tham gia.
Tuy tên gọi chính thức là Giải Vô địch Bóng rổ Học sinh Cấp ba Liên hợp Đông Bắc, nhưng dân tình lại quen gọi nó bằng cái tên thân thuộc hơn — Trận Chiến Dược Dương.
Trường chúng tôi chiếm một chữ, trường cấp ba Khánh Dược.
Giải đấu này ở thành phố chúng tôi có thể nói là nhà nhà đều biết, có thể xem như là một thương hiệu của ngành du lịch thành phố chúng tôi. Một trong những lý do lớn nhất, chính là cuộc đối đầu trực diện hàng năm giữa trường Khánh Dược và trường Dương Tảo được mọi người say sưa bàn tán.
Hai ngôi trường của thành phố chúng tôi đều là trường có lịch sử hơn trăm năm tuổi, là trường trọng điểm cấp tỉnh, trong top 100 trường cấp ba trọng điểm toàn quốc đều có tên trên bảng.
Về mặt giảng dạy, hai trường không ai phục ai, ở các phương diện khác, cặp kẻ thù không đội trời chung này cũng là mũi nhọn đối đầu mũi nhọn.
Ví dụ như, chém nhau.
Phải biết rằng đây chính là tỉnh Đại Khảm (aka Đại Chém - biệt danh khu vực Đông Bắc TQ), không phải học sinh giỏi thì sẽ không chém nhau đâu nhé. Ngược lại, trường cấp ba càng nổi tiếng, khí thế trong cốt lõi càng ngạo nghễ, ở các phương diện đều rất năng động.
Ví dụ như trong lớp tôi có một học thần đang học lại để thi lại cho đủ 700 điểm, cậu ta chính là Tam Đương Gia của bang Khánh Dược chúng tôi. Có khi Lãnh Tiểu Đài còn thân với cậu ta hơn tôi.
Ban đầu, ban giám hiệu nhà trường cũng là cân nhắc đến việc người trẻ tuổi nóng tính, cho nên mới tổ chức trận bóng rổ hữu nghị này, cố gắng dùng một cách lịch sự để học sinh hai trường xả giận. Sau này giải đấu ngày càng hot, liền được mở rộng thành giải đấu lớn của toàn bộ khu vực Đông Bắc.
Nhưng mà, tuy nói rất nhiều trường tham gia, nhưng trong suốt mười năm tổ chức giải đấu này, cuộc tranh giành ngôi vô địch và á quân vẫn luôn thuộc về hai trường Dược Dương.
Hai trường chúng tôi đối với trận bóng rổ hàng năm này vô cùng coi trọng, dù sao cũng là vấn đề thể diện. Từ khi có lệnh cấm chém nhau ngoài trường, mối thù tích tụ một năm đều dồn nén trên sân đấu, tự nhiên đều phải cố gắng giữ thể diện.
Ví dụ như trường tôi mỗi năm đều đặc cách tuyển sinh một số học sinh năng khiếu, giống như Vương Tương và Lãnh Tiểu Đài thành tích tầm thường nhưng có thể vào được trường chúng tôi, đều là học sinh năng khiếu.
Bình luận