Chương 24: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C23)
Tôi không có em trai, ít nhất là trên sổ hộ khẩu thì tôi không có.
Em ấy là một thai chết lưu.
Chúng tôi là một cặp song sinh, vào khoảnh khắc tôi ra đời, cũng đi kèm với cái chết của em ấy.
Sinh nhật của tôi, cũng chính là ngày giỗ của em ấy.
Ba mẹ chưa từng nhắc đến chuyện này với tôi, có lẽ họ sợ tôi buồn.
Thực ra tôi chẳng có gì đáng đau lòng cả, tôi cũng có gặp em ấy bao giờ đâu.
Đương nhiên, có lẽ cũng vì mang trong mình tâm trạng tương tự, thế nên dù rằng sau này tôi vô tình biết được chuyện này, tôi cũng chưa từng nhắc đến chuyện này trước mặt ba mẹ.
Tôi sợ họ buồn.
Mặc dù tiếng khóc của đứa trẻ này chưa từng dừng lại trong ký ức của chúng tôi dù chỉ một giây.
Năm bảy tuổi, tôi vô tình tìm được cuốn nhật ký sơ sinh của mình trong tủ quần áo của mẹ.
Lúc ấy tôi biết không nhiều chữ, nhưng lại nhận ra được chữ Sĩ (士), và chữ Lương (凉).
Kể từ đó, tôi biết tôi từng có một người em trai. Tôi tên Minh Minh, em ấy chắc chắn chính là Lượng Lượng.
Tất cả những gì liên quan đến em ấy dừng lại ở trang áp chót của cuốn nhật ký sơ sinh.
Nhưng lại không hề dừng lại trong ký ức của tôi.
Bởi vì, tôi cảm thấy tôi đã gặp em ấy.
"Tôi cứ tưởng cậu không biết sự tồn tại của nó." Người bên cạnh kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Ba mẹ tôi quả thực chưa từng nhắc với tôi."
"Vậy cậu phát hiện ra mình là sinh đôi bằng cách nào?"
"Hồi trước tôi từng tìm thấy nhật ký của mẹ tôi, còn có một tấm ảnh siêu âm B nữa."
"Sau đó cậu cầm tấm ảnh đó, hỏi bác sĩ?"
"Hồi nhỏ không hiểu, mãi đến năm kia tôi mới đi hỏi thăm."
"Sau đó cậu chắc chắn rằng mình có một người em trai?"
"Vậy thì thế nào? Em ấy là thai chết lưu."
Sát thủ các hạ dường như đã đoán trước được toàn bộ hướng đi của cuộc đối thoại, mỗi câu nói của tôi đối với anh ta đều không phải là đáp án.
Tôi sở dĩ trả lời anh ta những điều này, cũng không phải để giải đáp, tôi chỉ đang thúc đẩy cuộc đối thoại này.
Lúc này, Sát thủ các hạ quay về phòng ngủ của mình.
Sau đó anh ta lấy ra một chồng tài liệu dày cộp.
Anh ta đặt những tập tài liệu đó lên bàn trà, "Tôi thừa nhận, ban đầu tôi nhắm vào cậu, đơn thuần chỉ vì hai người trông giống nhau. Cậu phải biết, trên thế giới này, người nhớ được diện mạo của Toki không nhiều, càng không nói đến tài liệu về thân thế và DNA của hắn, khuôn mặt đó của hắn là manh mối duy nhất của tôi. Cho nên tôi mới tìm được cậu ở trong biển người mênh mông."
Bình luận