Chương 23: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C22)
Một luồng mùi dầu mỡ của sủi cảo chiên xộc vào mũi khiến tôi hơi buồn nôn.
Bị ép phải tạm biệt giấc ngủ, tôi mở mắt ra, phát hiện mình đang nửa nằm nửa treo trên ghế sofa, đầu gục xuống đất, chân thì bị trói lại.
Chiếc sô pha này là da thật, tôi lười biếng vươn tay ra, cố gắng bò về nằm cho ngay ngắn lại, kết quả là toàn bị trượt xuống.
Haiz.
Thở dài một hơi, tôi lấy hết sức lộn một vòng lên, sau đó tôi hối hận đến xanh cả ruột gan.
"Áuuuu!" Tôi đau đớn hét lên thành tiếng.
Đệt đệt đệt đệt đệt đệt đệt con mẹ nó chứ, trán và bụng dưới của ông đây con mẹ nó nứt rồi sao!
Đúng lúc ấy, người trong bếp nghe tiếng đi ra.
Đậu má, đại mỹ nữ!
Được rồi, thực ra anh ta là đàn ông.
Nhưng anh ta đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng Hello Kitty, hơn nữa trông cũng khá ưa nhìn.
Đại mỹ nữ cầm một cái xẻng nấu ăn, mặt đầy vẻ khinh bỉ, "Hỏi đi, tôi biết cậu có vấn đề muốn hỏi, nhanh lên."
"À..." Giờ tôi đang khá đau, không muốn suy nghĩ gì cả.
"Nhanh lên, trong chảo của tôi còn đang chiên dở sủi cảo."
"Ờm, dầu hơi nhiều, bật máy hút mùi lên đi."
"Ồ, được."
Sau đó anh ta xoay người lại vào bếp.
Đợi đã, tôi đây chắc là bị bắt cóc rồi nhỉ!?
Tại sao tôi lại bình tĩnh một cách khó hiểu trước mặt một kẻ bắt cóc khó hiểu, mà sao anh ta cũng khó hiểu mà vào chế độ vợ chồng già* một cách khó hiểu rồi!?!?
*(老夫老妻模式 - lǎo fū lǎo qī móshì, chỉ trạng thái thân thiết, suồng sã, quen thuộc như vợ chồng đã cưới lâu năm)
Đau quá, không muốn suy nghĩ nữa.
Thế là tôi tiếp tục đau đớn một cách khó hiểu trong căn phòng khó hiểu này.
Trán, bụng dưới?
Tôi nhớ tối qua tôi gõ cửa phòng của người theo dõi tôi ở tầng hai phía đối diện, sau đó bị hai người nước ngoài tấn công, sau đó tôi liền... đau đến bất tỉnh nhân sự hehe.
Tôi nghển cổ, nhìn ra ngoài cửa sổ. Góc nhìn này sao... sao có cảm giác như... tầng hai phía đối diện nhà tôi vậy?
Tôi đã vào được đây rồi à?!
Tôi tiếp tục di chuyển tầm nhìn về phía bàn trà, trên đấy đặt điều khiển TV, đĩa hoa quả, hạt dưa, truyện tranh, còn có một khẩu súng lục và kính râm.
Cặp kính râm này tôi thấy quen mắt, chính là cặp kính mà người đàn ông áo đen kính râm nhận nhầm tôi thành Toki hôm ở trước bồn hoa dưới lầu đã đeo.
Còn khẩu súng lục này là sao nữa!
Tôi giãy giụa một chút, phát hiện dây thừng trói trên chân đến nút thắt cũng không có, tôi chỉ động đậy một chút là tuột ra luôn.
Bình luận