Chương 22: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C21)
Vào ngày tổ chức tang lễ của Thị Trẫm, tôi gặp được người anh trai lớn tuổi kia của cậu ấy.
Rất cao, rất trắng, đeo một cặp kính gọng vàng.
Trông có vẻ yếu đuối, thư sinh.
Anh ấy là người đã nghe tin và vội vã từ nơi khác chạy về ngay trong đêm xảy ra tai nạn.
Đây là lần thứ hai chúng tôi gặp nhau.
Ngày xảy ra án mạng, tôi từ trên cây tụt xuống, bò lăn bò càng lao đến trước đống đổ nát xem xét tình hình của Thị Trẫm.
Thân xe bị đè ép đến biến dạng nghiêm trọng, tôi hoàn toàn bất lực, không làm được gì.
Càng đào bới, tôi càng tuyệt vọng, cho đến khi cảnh sát chạy đến kéo tôi ra.
Tôi ngồi thụp xuống tại hiện trường, mắt nhìn trân trân vào các cảnh sát đang triển khai hành động cứu viện ở một bên.
Cho đến cuối cùng, khoảnh khắc thi thể lộ ra trong không khí, tôi vẫn quay mặt đi chỗ khác.
Tôi không dám nhìn, mùi máu tanh trong không khí khiến tôi buồn nôn.
Cảnh sát bên cạnh nói, trong chiếc xe tải kia vậy mà lại không có người vân vân.
Tôi không hề cảm thấy kinh ngạc chút nào.
Sau đó, tôi bị cảnh sát đưa đi lấy lời khai, nhưng tôi không biết phải bắt đầu từ đâu.
Tôi nói tôi đang rất hỗn loạn, có thể cho tôi hoãn lại mấy ngày được không.
Họ đồng ý, nhưng sẽ cử người theo dõi tôi.
Tôi nói được, xin hỏi Thị Trẫm ở đâu?
Ra khỏi phòng thẩm vấn, tôi đi đến nhà xác nơi Thị Trẫm đang ở.
Đại não của tôi nói là hỗn loạn, không bằng nói là trống rỗng.
Tôi cũng không có cảm xúc gì, chỉ cảm thấy lồng ngực rất tức, rất căng, nhưng không đau.
Dựa vào tường, tôi ngồi thụp xuống, ngồi suốt một đêm.
Sáng hôm sau, có người bên cạnh gọi tôi. Thực ra tôi không ngủ, tôi chỉ hơi đờ đẫn.
Người ấy chính là anh trai của Thị Trẫm. Anh trai cậu ấy là bác sĩ pháp y, rất thân quen với những người trong cục cảnh sát.
Anh ấy vừa xuống máy bay liền mang theo dáng vẻ mệt mỏi vì đường xa, vội vã đến nhà xác xem Thị Trẫm, sau đó phát hiện ra tôi.
"Cậu về nhà nghỉ ngơi chút đi." Anh trai cậu ấy nói với tôi.
Tôi nghĩ tâm trạng anh ấy chắc chắn cũng rất tệ, thật sự rất ngại làm phiền người ta, liền gật đầu, về nhà.
Tin tức về tang lễ là tôi biết được từ Tiền Đa Đa.
Có khoảng hơn hai mươi người tới, phần lớn đều là người nhà của bạn cùng bàn của tôi. Quan sát một chút, cảm giác trong số họ không có ba mẹ cậu ấy.
Người tôi quen biết, chỉ có Lãnh Tiểu Đài, Tiền Đa Đa và Tiêu Nghiêu đến.
Vương Tương không đến.
Bình luận