Chương 3: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C2)
Tôi đứng rất lâu trên hành lang dài, ánh sáng chiếu lên nền tuyết trắng, làm lóa mắt tôi.
"Cậu ngẩn người cái gì?"
"Hả?"
Có cảm giác ai đó gọi mình từ sau lưng, tôi bèn quay đầu lại.
Tầm nhìn dần rõ ràng hơn, tôi phát hiện, mình vẫn đang đứng trên bục giảng trong lớp học, tay cầm giẻ lau bảng.
Bạn cùng bàn của tôi lười nhác tựa vào bàn giáo viên, "Tôi gọi cậu mấy tiếng rồi mà cậu không nghe thấy."
Nhiệt độ xung quanh nói cho tôi biết, bây giờ đang là mùa hè.
Vậy thì những gì ban nãy, đều là ảo giác.
"Tôi... Cậu!" Tôi nói năng lộn xộn, "Hình như ban nãy tôi quay về 100 ngày trước kỳ thi đại học, hiện trường vụ án đấy, cậu cũng ở đó, cậu còn bảo tôi đây là một vụ giết người!"
Bạn cùng bàn nhướng mày trái, ngay cả vẻ mặt giả vờ vô tội cũng ngầu bá cháy.
"Thật sự! Không lừa cậu đâu! Liệu có phải người chết đó chết oan không? Báo mộng! Nhập xác! Ảo cảnh? Tôi còn thấy người chết kia có khuôn mặt giống hệt tôi!"
Tôi thực sự sợ chết khiếp, dù sao ảo giác ban nãy cũng quá chân thực!
Bạn cùng bàn đại nhân nói tôi suy nghĩ quá nhiều.
Tôi cũng chẳng vui vẻ nổi nữa.
Càng nghĩ càng thấy rợn người, tôi khăng khăng đòi về nhà, bạn cùng bàn đành phải đồng ý.
Lúc quay về, chúng tôi cố ý đi lại con đường cầu thang bên trong dẫn qua hành lang lộ thiên.
Tôi muốn đến trước cửa hành lang đó xác nhận một chút, nếu cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích như lúc tôi mới đến, tôi có thể yên tâm hơn.
Đúng vậy, sợ tè ra quần cũng muốn xem thử.
Sau đó tôi sợ tè ra quần thật.
Cánh cửa khóa chặt hành lang đó đúng là đang đóng, nhưng góc độ của tay nắm cửa không giống ban nãy!
Tôi là người đặc biệt nhạy cảm với các chi tiết, lúc nãy đến đây tôi đã cố mở cánh cửa này, lúc buông tay ra, tay nắm cửa nghiêng xuống một chút.
Nhưng bây giờ tay nắm cửa bị bẻ hướng lên trên theo chiều ngang! Không có lý do gì tay nắm cửa tự xoay lên trên cả!
Nó chắc chắn đã bị ai đó động vào!
Tôi hét toáng lên một tiếng rồi ba bước thành hai chạy như bay xuống cầu thang.
Chạy đến tầng hai tôi gần như sắp khóc tới nơi.
Bởi vì bạn cùng bàn của tôi, không hề đuổi theo!
Điều đáng sợ hơn nữa là, khi liếc qua khe hở giữa các cầu thang, tôi nhìn thấy vạt áo của cậu ấy!
Cậu ấy vậy mà trong nháy mắt đã xuất hiện ở tầng một!!
Đang đứng ở lối vào cầu thang tầng một đợi tôi!
Tôi lập tức đổi hướng, xuống đến tầng hai liền chạy thẳng về phía hành lang lớp học, tôi muốn đi cầu thang khác!
Cho dù môn thể dục của tôi có kém đến đâu, thì tay chân vẫn dài 1m78, chạy nhanh cũng cuốn theo cả gió.
Bình luận