Chương 20: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C19)
Để chúc mừng một chút, tôi và bạn cùng bàn cùng nhau ra quán ăn một bữa.
Theo như lời cậu ấy nói, tôi cần phải cảm ơn cậu ấy vì công lao dưỡng dục suốt một năm rưỡi trời, nên bữa này dĩ nhiên phải là tôi mời.
Tôi tỏ vẻ không phục.
Cậu ấy còn đem cả số liệu ra chứng minh, xếp thành tích của tôi từ lúc trở thành bạn cùng bàn với cậu ấy vào nửa cuối năm lớp 11, cho đến tận kỳ thi đại học thành một dãy số tăng dần, cậu ấy còn cố ý chỉ ra, đặc biệt là 100 ngày nước rút trước kỳ thi đại học, điểm số của tôi bắt đầu thể hiện sự tăng trưởng theo cấp số nhân.
Tôi tỏ vẻ không phục!
Tôi nói đó đều là thành quả có được từ lao động cá nhân của tôi.
Vậy mà cậu ấy còn nói năng hùng hồn, lý lẽ đanh thép!
Cậu ấy nói, "Nhưng tôi không mang tiền."
Tôi chịu thua rồi.
Trước cổng trường mới mở một quán Tứ Xuyên, ăn cay, sướng đến mức tôi không chịu nổi.
Bạn cùng bàn của tôi một tay cầm chân cua, môi sưng đỏ lên vì cay, "Cậu định đăng ký trường nào?"
"Chỗ nào nhiều gái thì tôi đăng ký chỗ đó, với điểm số của anh trai cậu đây, có trường đại học nào mà tôi không thể chọn lựa sao?"
"Cái nết này. Vậy thì học viện Hàng không ở thành phố chúng ta được đấy, toàn là tiếp viên hàng không."
"Thế thì không được, tôi muốn đến Đại Doanh Tử xem sao." (Tiếng địa phương, Đại Doanh Tử là thành phố lớn.)
"Vậy cậu muốn học ngành gì?"
"Tôi muốn theo đuổi nghệ thuật!"
"Tôi nhớ cậu từng nói muốn học kiến trúc, làm nhà thiết kế mà?"
"Đổi rồi, tôi muốn học truyền thông, làm nhà thiết kế kiến trúc thượng tầng!"
"..."
Cơm rượu no nê, hai đứa chúng tôi lười biếng đi dạo tiêu cơm ở quảng trường.
"Đúng rồi, lần trước cậu bảo có người theo dõi cậu, giờ sao rồi?" Cậu ấy hỏi tôi.
"Tôi nghi ngờ tầng hai tòa nhà đối diện nhà tôi có một ông chú đang hiếp dâm tôi bằng mắt."
"Cái đó gọi là theo dõi."
"Hôm qua lúc ra khỏi nhà tôi có kẹp một mảnh giấy nhỏ trên cửa."
"Sowhat?"
"Tôi viết lên mảnh giấy câu 'Hi how are U'..."
"So...?"
"Sau đó tôi đặt mảnh giấy này ở vị trí cách mặt đất một mét bảy mươi ba centimet phẩy hai milimet."
"Tự động phát tiếp."
"Chuyện ly kỳ là tối hôm qua lúc tôi về nhà, tôi thấy có người đã viết câu trả lời lên mảnh giấy đó 'I am fine, 3QU, and U?'... Đây chưa phải phần gay cấn nhất, tôi để ý một chút, mảnh giấy đó được đại ca xâm nhập vào phòng tôi đặt vào đúng vị trí 1732 milimet! Chứng tỏ đại ca này lúc vào phòng tôi đã chú ý đến khe cửa có giấy nhắn rồi, hắn trả lời xong liền đặt về vị trí cũ, không sai một ly! Quá ngầu luôn! Đây mới đúng là đặc công chuyên nghiệp! Professional!"
Bình luận