Chương 19: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C18)
Nhận thấy người trên giường đã tỉnh, tôi quay đầu nhìn cô ấy.
Tôi ngồi bên giường, Thị Trẫm ngồi trên bệ cửa sổ.
Theo lý thì lúc tỉnh dậy, cô ấy nên chú ý đến tôi trước mới đúng, nhưng không hiểu sao, từ lúc mở mắt ra, cô ấy cứ nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào Thị Trẫm.
Bạn cùng bàn tôi chống một tay lên bệ cửa, một chân co lên, lười biếng tựa vào khung cửa sổ.
Cô ấy nhìn cậu ấy, cậu ấy cũng chẳng hề né tránh, cứ thế nhìn lại cô ấy.
"Cái đó..." Trong phòng yên tĩnh quá, tôi hỏi Hồng Diệp: "Cậu ăn sáng chưa?"
Hồng Diệp lúc này mới quay đầu lại, khẽ gật đầu với tôi.
Thị Trẫm thu hồi ánh nhìn, lại quay sang ngó chậu hoa, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thực ra tôi gần như không có giao tiếp gì với Hồng Diệp, sau khi tôi cứu cô ấy lên từ dưới sông, cô ấy không mở miệng nói chuyện lần nào nữa.
Sau đó tôi đưa cô ấy đến viện điều dưỡng, thỉnh thoảng đến thăm cô ấy vài lần, mang chút đồ dùng sinh hoạt cá nhân, đóng viện phí.
Thời gian ở cùng cô ấy, nhiều nhất là tôi cùng cô ấy ngồi dưới gốc cây to ở khu vườn phía sau nguyên một buổi chiều.
Cô ấy không nói chuyện, tôi thì đọc sách. Đôi khi cố gắng giao tiếp với cô ấy, nhiều nhất cô ấy cũng chỉ gật đầu hoặc lắc đầu.
Vì không tìm được người nhà của cô ấy, bản thân cô ấy cũng không chịu nói chuyện, nên tôi đặt cho cô ấy cái tên là Hồng Diệp.
Bởi vì lúc gặp cô ấy, cô ấy mặc một chiếc váy in hình lá phong đỏ.
Hỏi chúng tôi có đang hẹn hò không à?
Tôi cũng không biết.
Hôm ấy khi cô ấy nhảy sông, tôi không khuyên được, sốt ruột quá liền buột miệng hét:
"Hay là làm bạn gái tôi đi!" Như vậy đó.
Không ngờ cô ấy lại thật sự gật đầu, sau đó liền trượt chân rơi xuống sông.
Từ đó trở đi, chúng tôi như rơi vào một trạng thái chẳng rõ ràng, chẳng có lấy một cuộc nói chuyện đàng hoàng. Tôi cũng không biết cô ấy còn nhớ chuyện này không. Mà lỡ đâu cô ấy vẫn nhớ thì sao?
Dù sao thì tôi thấy, lời tôi đã lỡ nói ra rồi, không thể nói lời không giữ lấy lời mà bỏ mặc cô ấy được đúng không? Trừ phi ngày nào đó cô ấy đột nhiên nói với tôi "Đại ca tôi sớm đã quên chuyện này rồi, cậu không cần hẹn hò với tôi nữa đâu, ồ nhưng mà phải nhớ gửi tiền cho tôi đấy nhé", đến lúc đó thì có thể lật sang trang mới được rồi.
Lần này tôi đến, chủ yếu là đến lúc phải đóng viện phí tháng này rồi.
Tôi hỏi Hồng Diệp còn cần gì không, cô ấy lắc đầu.
Ngồi thêm một lát, tôi ra ngoài.
Chị y tá nói với tôi, Hồng Diệp vẫn yên tĩnh như mọi khi, ngày thường ngoại trừ ăn cơm thì chính là nằm trên giường, hoặc là tưới nước cho chậu hoa trên bệ cửa sổ.
Bình luận